chúng ta ly hôn đi chương 4.2

Híc ta post đến n lần rồi mới được nè.

(2)

La Vũ Tịnh vừa nghe vừa cúi đầu, bởi vì hốc mắt của cô đã đỏ cả, đáp án của con làm cô ấm lòng trở lại, chính là ba chữ ngắn ngủi ấy đối với cô cũng rất đủ.

Không khí ấm áp trong nhà đột nhiên bị Tề Kiếm vân vừa trở lại đánh gãy, khi anh xuất hiện ở phòng ăn, nhiệt độ như giảm đi vài độ.

Ông trời ơi, thực sự là anh? Không phải nằm mơ? Có như vậy trong nháy mắt, La Vũ Tịnh nghĩ đến đây là cảnh trong giấc mơ của mình. Cảm giác của cô đối với Tề Kiếm Vân vẫn còn rất mãnh liệt, nhịp tim cô đang bình thường bỗng trở nên vội vàng, giống như chạy một trăm mét vậy.

“Ba, hoan nghênh ba về nhà” Tề Khắc Hiên buông bát đứng lên, thái độ cung kính giống như một binh sĩ gặp được vị tướng.

“Mấy người đang làm cái gì?” Tề Kiếm Vân sớm cũng đã ngửi được mùi của nồi chè, chỉ là hỏi một chút cho có.

Anh không thích ăn đồ ngọt, nên nghĩ con mình hẳn là cũng không thích, vừa rồi nhìn con ăn rất ngon. Đúng là đứa trẻ bày tuổi chỉ là đứa trẻ bảy tuổi.

La Vũ Tịnh đứng lên, hai tay chắp sau lưng “em… em nấu bánh trôi đậu đỏ cho Khắc Hiên ăn”.

Nhưng mà cô bối rối rất nhiều, cô cũng đã liều mình nói với bản thân, hiện tại cô là một người phụ nữ độc lập tự chủ, không phải là cái cô gái nhỏ đáng thương, cô có quền lợi đến thăm con trai mình, cô không nên cảm thấy chột dạ.

Sau ba tháng thời gian xa cách, ngoảnh lại vẫn thấy anh làm cô khẩn trương vạn phần, thậm chí muốn tìm một chỗ để trốn đi.

So với cô hai tay nắm chặt phía sau, anh vẫn trầm tĩnh vững vàng, giống như không chịu một ảnh hưởng nào cả. cô nghĩ thật sự là không công bằng mà, anh vĩnh viễn sẽ không có lúc nào bị xao động sao?

“Mấy người cứ từ từ ăn đi!” Tề Kiếm Vân đối với cái kiểu tụ họp gia đình này không có hứng thú, xoay người hướng về phía phòng lằm việc.

Bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề nhỏ, một vấn đề mà đáng nhẽ phải được giải quyết từ lâu, lại chậm chạp tìm không ra biện pháp, bởi vậy anh quyết định xoay người, tốt nhất là đối mặt với vấn đê làm cho anh khó giải quyết này.

La Vũ Tịnh nhìn chồng cũ ngồi vào bàn ăn, cời bỏ cà vạt, mặt vẫn là không có một chút thay đổi, anh rốt cuộc là muốn thế nào? Bị anh nhìn thẳng vào, tim trong lồng ngực cô đập rộn lên, đây là cảm giác bị người ta nhìn thấu, anh cũng biết tâm cô bị xáo động vì anh? Trái tim này thật là khờ mà.

“a… nếu không ngại để em múc cho anh một bát nhé?” vì phép tắc xã giao, cô vẫn mở miệng hỏi anh một tiếng.

Anh im lặng trong ba mươi giây, thời gian là ngắn ngủi nhưng mà cảm giác lại thấy rất lâu, cô nghĩ là anh sẽ nhíu mày một cái, nhưng anh lại nhẹ nhàng gật đầu, cái này đúng là không thể đoán được!

Cô múc cho anh một bát, chầm chậm đưa tời trước mặt anh “Anh ăn từ từ”.

Tề Kiếm Vân ăn được hai miếng, may mắn là không có ngọt quá, anh ghét nhất vị ngọt đậm. Bỗng anh chợt nghĩ, anh từng cảm thấy môi vợ cũ thật ngọt, hơn nữa là anh rất thích liếm nó, chuyện gì đang xảy ra thế này?

Vấn đề phức tạp trước mắt anh bây giờ chính là, đã ba tháng trôi qua rồi, anh vẫn không tìm được người phụ nữ thay thế vợ cũ, điều này làm cho anh thực sự rất buồn bực.

Thực sự anh đã tận tâm hết sức, trợ lý đã cung cấp rất nhiều tư liệu về mỹ nữ, trên cơ bản chỉ cần anh nói một câu, thì giống như hoàng đế ngày xưa tuyển phi tần, muốn chọn ai cũng được.

Điều quỷ quái là cứ hé ra khuôn mặt khả ái nào trong ảnh chụp, anh một chút khẩu vị cũng không cảm thấy, ngay cả xắp xếp một buổi gặp mặt cũng không muốn.

Anh nghi ngờ mình có phải hay không đi vào nguy cơ của đàn ông tuổi ba mươi, nhưng mỗi sáng thức dậy xuống giường, anh vẫn có phản ứng sinh lý bình thường, chẳng lẽ nói theo cách khác là anh không có cảm giác đối với phụ nữ?

Hiện tại anh lại có một cái vấn đề, tại sao khi nhìn thấy vợ cũ anh lại có cảm giác thú tính trỗi dậy? (Thua luôn rồi ^^)

Cô có vẻ gầy đi một chút, thần sắc có vẻ sáng sủa, mái tóc dài che phủ hai tai, mặc một bộ váy thanh lịch mầu lam, không có lấy nửa điểm diêm dúa hoạc gợi cảm, lại làm cho anh lửa nóng như đòi mạng, đây rốt cục là cái vấn đề gì?

La Vũ Tịnh không hiểu sao tầm mắt của chồng cũ lại sắc bén như vậy, trước đây chỉ cần hai người ngồi đối diện nhau là làm anh tức giận ngay, thật không hiểu cô đã làm gì trêu tức anh, thôi cô di chuyển tầm mắt sang con vậy!

“Khắc Hiên, miệng con dính bẩn kìa!” La Vũ tịnh lấy khăn giấy lau mặt cho con, Tề Khắc Hiên hơi giật mình một chút, tuy là không có thói quen này nhưng cũng không cự tuyệt.

Nhìn dáng vẻ hòa hợp của hai mẹ con, làm cho tâm tình Tề Kiếm Vân trở nên ác liệt, nặng nề buông bát xuống, giọng nói lạnh như băng ở dưới không độ “Khắc Hiên bài tập hôm nay đã làm hết chưa?”.

“Đã làm hết ạ” nghe hiểu ngữ khí của cha, vui chơi là tội các, học tập là tất cả.

“Vậy đi luyện đàn Violong, đừng lãng phí thời gian”.

“Có vẻ như em không nên quấy rầy nữa, em đi trước đây” La Vũ Tịnh cầm lấy áo khoác và túi xác, giống như con thỏ nhỏ đang muốn chạy trốn, tính uy hiếp của Tề Kiếm Vân quả thực rất mạnh, xem ra cô đã tôi luyện nhiều năm cũng không thể thong dong đối mặt được.

 

Advertisements

27 thoughts on “chúng ta ly hôn đi chương 4.2

  1. cai ten KV nay qua thuc rat dang bam vam,sao lai co loai nguoi nhu vay,nghi minh cao quy den muc nguoi ta phai gai bay~.dung la lam ngk chan get

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s