Chúng ta ly hôn đi – chương 4.4

Happy Women’s day các t/y, đây là ngày của tỷ muội chúng ta, chúc các t/y lúc nào cũng xinh tươi, tâm hồn phơi phới để thường xuyên ghé tới nhà ta.

Không có hoa cho phụ nữ xấu, nhưng nếu xấu ko lắm thì cũng có hoa, ta cũng tự tặng mình vài bông coi ^^.

This slideshow requires JavaScript.

(4)

Đầu óc La Vũ Tịnh thật là rồi loạn, quay sang Diêu Tư Bắc nói:”quản lý, thật xin lỗi, hình như là con tôi đang bị bệnh…”.

“Thật sự?” Diêu tư Bắc không lo lắng gì, trực tiếp thay cô đưa ra quyết định “Vậy cô mau về nhà xem cháu đi”.

“Nhưng còn có công việc…”

“Đừng nói gì công việc” anh đánh gãy lời cô, nghiêm mặt nói:”không có gì là quan trọng hơn người nhà, cô về đi, nhớ gọi taxi, lúc này không cần tiếc tiền”.

Quản lý thực sự là một người tốt, Cô rất cảm động cúi đầu nói:”cảm ơn quản lý… có cơ hội tôi sẽ bồi thường anh”.

“Lần sau mời tôi ăn cơm là được rồi, thôi mau đi đi” anh cũng không khách khí với cô, dù sao thì cô mời anh trả tiền là được rồi.

“Không thành vấn đề, cứ quyết định vậy đi, xin phép quản lý tôi đi đây”, cô rút cuộc cũng yên tâm một chút, cầm lấy túi xách đi ra.

Vội vàng rời công ty, La Vũ Tịnh bắt taxi, nói địa chỉ Tề gia, cảm giác quen thuộc ngoài ý muốn, đã rời đi ba tháng rồi vậy mà vẫn quen thuộc trong đầu. Có một điều nhỏ thôi đã nhớ kỹ như vậy, đối với bảy năm ký ức làm thế nào phai nhạt.

Vừa xuống xe cô liền nhìn thấy ông quản gia đang đứng chờ cạnh cửa “phu nhân tốt lành”.

La Vũ Tịnh cũng không có tâm trạng sửa cách xưng hô của ông, vội vàng hỏi:”Khắc Hiên bây giờ sao rồi?”.

Ông quản gia cũng rất lo lắng, trả lời:”Bác sĩ đã đến rồi, cho uống thuốc và tram cứu , nhưng mà vẫn thấy cậu chủ có vẻ không được thoải mái”.

“Thằng bé ở trong phòng sao, cháu muốn nhìn nó?”

Vừa bước vào phòng, La Vũ Tịnh chỉ muốn khóc, nằm ở trên giường là thân thể bé nhỏ, mặt mũi tái nhợt, trán đổ mồ hôi, hai mắt nhắm nghiền, trông rất khổ sở.

“Khắc Hiên con có khỏe không!” cầm tay con lên, cô phát hiện cậu bé đang phát sốt, ngủ không được yên.

“Mẹ, mẹ” trong cơn mê man, Tề Khắc Hiên nhẹ nhàng gọi mẹ, dù cha không thích cậu gần gũi với mẹ, nhưng ở trong đáy lòng vẫn khát vọng có sự dịu dàng của mẹ.

Con vừa mới gọi cô! Nghe được tiếng gọi này hốc mắt của cô liền đỏ “mẹ ở đây, mẹ về thăm con đây, Khắc Hiên con phải cố lên”.

Trong mơ hồ Tề Khắc Hiên nghe được tiếng nói của mẹ, cho dù là mơ cũng không sao cả, cậu bé cứ như vậy mà yên tâm. Ở phương diện nào đó cậu và mẹ cũng tương tự nhau, vì niềm vui của cha mà miễn cưỡng bản thân mình, trong cuộc sống chỉ cần một chút niềm vui là có thể thỏa mãn.

Lúc này Tề Kiếm Vân đi vào phòng, ho khan một tiếng không biết thế nào đành hỏi:”Con có khỏe không?”.

Đột nhiên lại gọi vợ cũ về nhà, thật là anh không còn có phương pháp nào khác, con bị bệnh không được thoải mái, còn luôn miệng gọi mẹ, anh không thể không thỏa hiệp, không thừa nhận cũng không được, tình mẫu tử của bọn họ quả thật là không thể chia cắt.

Người phụ nữ này cho dù có trăm ngàn cái chỗ hỏng, lại làm cho cha con bọn họ đều khó có thể quên, cuộc đời đúng là lắm cái trêu ngươi, còn có càng nhiều thứ không tự chủ được.

La Vũ Tịnh ngẩng đầu, lo lắng lo lắng “bây giờ vẫn còn sốt, quản gia nói là đã cho uống thuốc, giờ chỉ còn chờ thằng bé tự hạ sốt thôi”.

“Bởi vì thằng bé cứ luôn gọi mẹ… cho nên… cho nên tôi mới gọi cô trở về” anh quá là không biết dịu dàng trong lời nói, chỉ biết lạnh lùng đưa ra kết luận “Tôi còn có công việc bề bộn, cô chăm sóc con là được rồi”.

“Tôi sẽ” cô tuyệt đối sẽ không rời đi, cho dù Tề Kiếm Vân có bảo cô đi, cô cũng muốn ở lại bên con.

Nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng mang theo ưu thương cùng kiên nghị, Tề Kiếm Vân lẳng lặng nhìn trong chốc lát, muốn nói rồi lại thôi. Chung quy cũng xoay người rời đi, ở phòng làm việc vẫn còn núi công việc đợi anh.

Đêm nay anh lại mất ngủ, nghĩ đến việc cùng vợ cũ đang ở cùng dưới một mái nhà, rất nhiều ý nghĩ mơ màng nãy lên trong đầu anh, đây rốt cuộc là tại làm sao? Người phụ nữ kia rốt cuộc đã làm gì anh?

Buổi sáng ngày hôm sau, Tề Khắc Hiên đã giảm sốt, trên người đầy mồ hôi, vẫn còn đang yếu nhưng đã dễ chịu hơn. Khi cậu mở mắt ra, điều đầu tiên nhìn thấy là gương mặt của mẹ.

Người cả một đêm ở bên cạnh chăm sóc cậu, không phải là người cha mà cậu luôn sùng bái, mà là người mẹ luôn có cảm giác xa cách. Trong mắt cậu không thể không có một dòng nước âm ấm chảy ra, rất nhanh chính mình chớp mắt vài cái, không để nước mắt chảy ra.

 

Advertisements

28 thoughts on “Chúng ta ly hôn đi – chương 4.4

    • hụt r :”>
      ngậm ngùi nhận phog bì
      thx nàng nhìu nh0a ^^~
      chúc nàng 8/3 zui zẻ & hạnh phúc nàk

  1. Chúc tất cả chị em phụ nữ chúng ta ngày 8/3 vui vẻ, trẻ khỏe và càng ngày càng BT hơn cho lũ đàn ông chít hết, ngồi đó mà thèm…kakaka

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s