Chúng ta ly hôn đi – chương 5.3

(3)

Tề Kiếm Vân vẫn bình tĩnh nhìn phía trước, giọng nói bình thản, kỳ thật có chút chột dạ “con không có việc gì, hôm nay buổi sáng phải đến trường học, buổi tối còn phải học tiếng anh”.

“Thật sự không có việc gì? Thaath tốt quá!” cô nhẹ nhõm thở ra một hơi dài, lập tức lại nảy lên càng đậm mê hoạc “vậy xin hỏi… anh tìm em có chuyện gì?”

“Đến giờ cơm chiều rồi, tôi chọn chỗ” công việc như núi bị anh bỏ lại một bên, tiếp khách xã giao cũng bỏ lại sau, hôm nay anh nhất định phải nhìn thấy cô, tối hôm qua anh lại mất ngủ, nếu còn như vậy nữa thực sự xảy ra vấn đề.

“A?” cô chỉ ngây ngốc há mồm, đương nhiên là cô biết đã đến giờ cơm chiều, nhưng mà như thế thì làm sao?

Bọn họ trừ bỏ từng kết hôn đương nhiên là từng ăn cơm chung, bảy năm nhiều như vậy đều là tự ăn, cho tới bây giờ cũng không cần cùng nhau ăn cơm! Đừng nói gì đến nhà hang ăn, anh căn bản không đưa cô ra ngoài bao giới thiệu, hôm nay chuyện gì đã xảy ra?

“Chúng ta… sẽ cùng nhau ăn cơm?”

“Nói chuyện của Khắc Hiên, cô ngày hôm qua không phải nói với tôi đối với con thả lỏng một chút?” anh đã sớm chuẩn bị tốt cái cớ, cô thương con như vậy, nhất định sẽ đồng ý, tuy rằng anh làm như vậy là có điểm gian trá, dù sao so với cô từng đối với anh, cũng không tính làm gì.

“vậy…” có lẽ sau khi ly hôn vẫn có thể làm bạn bè, cô khuyên chính mình nên có chút thoải mái, đừng có một chút lại khẩn trương như đòi mạng, xã hội này sau khi ly hôn cũng không đáng kể chút nào đi?

Xe chạy đến trước “khách sạn Kình Vũ” , cô không khỏi cứng họng, đây là sản nghiệp trên danh nghĩa của “tập đoàn ngân hàng Kình Vũ”, là điểm hội tụ các nhân vật nổi tiếng thường xuyên lui đến, năm đó lễ kêt hôn của bọn họ cũng là ở đây.

Nhưng mà cô làm vợ anh, cũng không có một lần bước nửa bước chân vào khách sạn này, ngoài việc Tề Kiếm Vân chưa từng mang cô tới, chính cô cũng không có ý nghĩ trở lại chỗ cũ, nhớ lại tình cảnh bọn họ kết hôn ngày đó.

Cuộc sống thật là nhiều điều trào phúng, ngay lúc bọn họ sau khi ly hôn, ngược lại lại bước đi ở nơi đã từng kết hôn.

Hai người xuống xe một chút, quản lý khách sạn tiến lên tiếp đón, cung kính cúi đầu nói “hoan nghênh chủ tịch, hoan nghênh phu nhân”.

“Tôi không phải là phu nhân…”

Lời của cô bị Tề Kiếm Vân đánh gãy, anh ta trực tiếp hỏi quản lý “Hẳn là đã chuẩn bị tốt rồi chứ?”

“Đúng vậy, xin mời đi theo tôi” quản lý đẫn bọn họ đi tới thang máy, đi vào nhà ăn ở tầng bảy, ghế lô cho khách quý đã được chuẩn bị từ trước, hoa tươi, nến và đàn violon đều đang chờ đợi khách quí.

Bày ra lớn như vậy? La Vũ Tịnh được một trận kinh ngạc, không thể hiểu Tề Kiếm Vân đang suy nghĩ cái gì? Hai người bàn chuyện giáo dục con, có cần thiết phải thắp nến lung linh như vậy không? Không khí nơi này là sao chứ?

“Mang đồ ăn ra đi!” sau khi ngồi xuống, Tề Kiếm Vân phân phó quản lý, dáng vẻ rất tự nhiên.

Từng món ăn được đưa lên bàn, La Vũ Tịnh cũng đã một thời gian chưa ăn tới những món ăn cao cấp này. Thời gian bắt đầu sống độc lập, cô bắt đầu học vào bếp, phát hiện nấu nướng cũng là một thú vui, thậm chí cảm giác được có chút thành công.

Đối với mấy hưởng thụ này, cô cũng không có lưu luyến gì nhiều, nếu như sang trọng xa xỉ chỉ từng ngày buồn chán trôi qua, còn không bằng cuộc sống bình thường mà sống thực sự.

“Ăn nhiều một chút, cô gầy đi nhiều” anh nhìn cô ăn không nhiều lắm, thế là tại sao? Anh không muốn cô tiếp tục gầy đi.

Anh ta đang quan tâm đến cô sao? Cô bỗng sửng sốt, ngược lại buông dao nĩa xuống, không biết phản ứng thế nào.

“Không ăn no như thế nào lấy sức để bàn chuyện con cái?” (Hic anh ta đang âm mưu để lát bàn chuyện …**)

Anh ta nói cũng có lý, ngoài việc ăn cơm ở ngoài ra, chuyện mà bọn họ có thể nói cũng chỉ có thể là chuyện xung quanh vấn đề con cái, cô thật sự vui sướng vì anh có thể nghe ý kiến của cô, đấy giống như là núi băng tuyết tan, thế giới hòa bình, thần yêu người phàm.

Từ lúc hai người quen biết nhau tới nay, hình như đây là lần đầu tiên bọn họ hẹn hò? Đừng choáng váng, cô tự thấy buồn cười với ý nghĩ của chính mình, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, Tề Kiếm Vân có thể dễ dàng thay đổi, thì anh ta còn là Tề Kiếm Vân sao?

Chỉ là không khí như thế này thật bình thản, thậm chí còn thấy ấm áp, cô nhịn không được rơi vào mộng mơ con gái, có lẽ sẽ có một ngày như vậy… sẽ có một ngày anh như vậy để ý một chút đến cô.

“Ăn no rồi?”

“Vâng” La Vũ Tịnh gật đầu, Tề Kiếm Vân gọi quản lý hỏi mấy câu, xác định yêu cầu bây giờ có thể làm được. Tuy là nhất thời nổi lòng tham, nhưng anh là chủ khách sạn này, muốn thế nào đều được cả.

Đối với bữa ăn hai giờ này, anh càng lúc càng đứng ngồi không yên, tuy ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, thật ra anh đã muốn sắp nổ tung. Anh có cố thế nào đối với chính mình phủ nhận cũng vô dụng, sự thật chứng minh anh đối với cô có mãnh liệt khát vọng, mặc kệ cô có thủ đoạn bao nhiêu cũng không quan trọng, hoạc là cô đã muốn không cần anh, tóm lại anh muốn cô, ý nghĩ chỉ mong mau chóng hòa tan.

Advertisements

35 thoughts on “Chúng ta ly hôn đi – chương 5.3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s