Chúng ta ly hôn đi – chương 6.2

(2)

 

“Tại sao trước kia anh lại không nghĩ đến việc bật đèn, hoạc là ở ban ngày mà có em nhỉ?” anh hỏi chính mình, thật sự không thể nghĩ ra nguyên nhân, tự dưng làm lãng phí thời gian nhiều năm như thế. Anh nên sớm tinh tế nhấm nháp cô, khám phá cô, đây mới là cái mà anh luôn lưu luyến.

Chỉ bằng cái nhìn chăm chú của anh, toàn thân cô run lên, còn bị anh nhìn thấy tất cả của cô. Sau đó anh buông hai cánh tay cô ra, để tay cô ôm phía sau mình, cúi đầu hôn cô thật sâu.

Tận mắt nhìn thấy thân thể cường tráng của anh, lại còn chạm tay lên khiến toàn thân cô phát run, còn cô lại bị anh nhìn thấy hết thảy, bây giờ trời đất có thay đổi cũng không thể miêu tả nổi cảm giác của cô, vì sao sau khi ly hôn mới có thể đạt được cao trào như thế? Cuộc sống có phải là rất trêu ngươi không?

Sau vài lần mấy mưa thất thường, Tề Kiếm Vân toàn thân trần trụi bước xuống giường, không nghĩ ngợi đến vấn đề che cơ thể chính mình lại, nhưng thật ra cô vừa thấy liền quay mặt, còn kéo chăn che đầu mình lại.

Đôi mày anh lập tức nhíu lại, không để ý thái độ che che lấp lấp của cô, chạm vào bả vai cô “anh muốn đi tắm rửa, em có muốn tắm luôn không?”

Anh chẳng lẽ đang mời cô? Không không không, cô nghĩ cũng không dám nghĩ, hai người không chỉ cùng khỏa thân, mà còn xem người kia tắm rửa, cái loại thân mật này thật đáng sợ.

Mắt cô  nhìn xuống dưới, nắm chặt ga trải giường “đợi lát nữa… em tự mình tắm là được rồi”.

“Em muốn chính mình tự tắm cũng không thành vấn đề, nhưng mà em phải giúp anh gội đầu, và chà xoát” cô càng ngượng ngùng, anh lại càng muốn trêu chọc cô.

“A?” cô vừa nghe xong, toàn thân cứng đờ.

“Nhanh lên! Người anh toàn là mồ hôi, rất dính rất khó chịu”

Nhìn tháy cô do dự, anh rất đơn giản ôm lấy cô, trực tiếp đi vào phòng tắm, bắt đầu một cuộc đại chiến.

Lúc nãy cùng anh hoan ái ở trong nắng sớm đã  là cực hạn lớn nhất của cô, bây giờ lại muốn khiêu chiến tắm uyên ương, có rất nhiều kích thích ùa đến, cô thật sự không chịu nổi, yếu đuối ở trong lòng anh, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.

“Như thế nào lại biến thành anh là người phục vụ em?” miệng của anh tuy là oán giận, nhưng hai tay anh cũng không có dấu hiệu ngừng di chuyển.

“Anh đủ chưa? Không cần lại chơi…” cô bị anh trêu đùa liên tục run run, ngay cả hô hấp cũng thật cảm thấy khó khăn.

“Em, người phụ nữ này thật không biết cảm ơn, anh cho tới bây giờ cũng chưa từng hầu hạ ai”.

Cùng anh tranh luận cũng chả tác dụng gì, cô chỉ chuyển sang đề tài khác “em phải đi làm, đã muộn rồi, hơn nữa… hơn nữa em không có quần áo để thay” Đêu qua anh vội vàng kịch liệt, quần áo của cô rất sớm đã thành vật hy sinh.

“Trong khách sạn có cửa hàng quần áo, anh gọi bọn họ mang lên cho mấy bộ” anh không coi đây là một vấn đề gì, cô dáng người như vậy mặc gì cũng sẽ đẹp, không mặc lại càng mê người, nhưng chỉ anh mới có thể chiêm ngưỡng.

“Em muốn mặc quần áo do chính mình mua” Cô không phải là vợ anh, lại càng không phải là tình nhân hay thú cưng, đương nhiên không thể nhận đồ của anh.

Tề Kiếm Vân sửng sốt một chút, người phụ nữ này thật sự là càng ngày càng không ngoan, nhưng mà rất kỳ quái, anh lại mê mẩn biểu tình quật cường của cô “Em là người phụ nữ của anh, anh mua cái gì em đều phải nhận, em dám cự tuyệt thử xem”.

“Chúng ta thực sự không nên như vậy mà đi xuống…” lúc trước cô đi khỏi Tề gia, đã chuẩn bị rất tốt tinh thần không quay đầu lại, thật vất vả sống ba tháng sau khi ly hôn, vậy những cố gắng kia tính để làm gì?

Anh lại hoàn toàn không hiểu tâm tình của cô, nhíu mày hỏi: “Trong đầy em rốt cuộc là suy nghĩ cái gì? Ngày mai chúng ta đi mua nhẫn, lại nói với cha mẹ một tiếng không phải được rồi sao? Tiệc cưới  bất cứ lúc nào cũng có thể tổ chức tại khách sạn này”.

“Mọi chuyện đâu có đơn giản như vậy”.

“Mọi chuyện chính là đơn giản như vậy, em lại theo anh kết hôn lần nữa, sau đó mọi ngày lại giống như trước kia” anh làm việc quan trọng nhất là hiệu suất, nếu xác định muốn cô, vậy trong thời gian ngắn nhất hoàn thành hết mọi thủ tục, đây không phải là một sự kiện đơn giản nhất sao?

“Em không cần!” Cô đập vào bờ vai anh, bay lên mấy giọt nước.

Lời kháng nghị của cô lập tức bị anh nuốt vào, lặp lại tuyên bố quyền sở hữu của mình, tiếng nói này, thân hình này đều là của anh.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Advertisements

37 thoughts on “Chúng ta ly hôn đi – chương 6.2

  1. thanks sis, * tung hoa tung hoa* haha anh Tề này đúng là ko có đạo lí mà,…….. sis, post truyện đều vào nhá *long lanh** chut chut*

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s