Chúng ta ly hôn đi – chương 7.2

(2)

Ngoài việc mỗi ngày đều ba lần tặng hoa, Tề Kiếm Vân cũng thường tới đón La Vũ Tịnh lúc tan tầm, tặng cô một đống châu báu với quần áo đắt tiền, đưa cô đến những nơi những người yêu nhau thường đến, ở trong sức tưởng tượng bần cùng của anh, đàn ông theo đuổi phụ nứ chính là có những chuyện như này đi!

Tuy rằng khi xem phim thì anh ngủ, Lúc đi dạo thì không nhừng nói chuyện điện thoại, ăn cơm còn muốn lật xem công văn, nhưng nói như thế nào thì cũng coi như là hẹn hò.

Anh cũng không chán gét hình thức ở chung này, hóa ra hai người trừ bỏ trên giường ra còn có việc khác để làm, phát hiện ra điều mới mẻ như thế, công việc cho dù có nặng nề đến đâu, có thể cùng cô gắn bó một chỗ, chỉ là nghe được một một chút âm thanh của cô, nhẹ nhàng nắm đôi tay nhỏ bé của cô, còn có một loại thảo mãn không thể nói thành lời.

Điều không được hoàn mỹ chính là, dù sao anh cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, La Vũ Tịnh kiên trì không cho anh tiến thêm bước nữa, mặc kệ anh muốn ngủ lại ở phòng nhỏ của cô, hoạc mang cô về Tề gia, thậm chí là thuê phòng khách sạn, cô cũng một mực dùng lời lẽ nghiêm khắc cự tuyệt.

Lý do quan trọng nhất của cô là: “Anh còn không theo đuổi được em, làm sao có thể phát triển nhanh như vậy?”

“Chúng ta đã kết hôn!” anh lâm vào chán nản, đã sớm là vợ chồng thế mà lại giải quết không xong không thể đụng vào cô? Buồn cười!

“Chúng ta đã ly hôn!” cô không nhúc nhích cũng không cười to, âm thầm lấy nóng vội cũng anh làm niềm vui.

“Em như thế thật là tàn nhẫn, em biết không?” Xem ra không ăn được, anh cũng không phải Liễu Hạ Huệ, huống chi anh đã sớm hưởng qua ngon ngọt, bỗng nhiên bắt anh nhịn ăn làm thể nào làm?

“So với anh còn kém” cô lạnh lùng đáp trả anh một câu.

“Rốt cuộc thì muốn anh làm thế nào mới được?” anh không nghĩ tới bản thân mình lại có ngày hôm nay, anh lại phải đi cầu xin vợ mình? Cô gái nhỏ xùng bái anh đã sớm biến thành một người phụ nữ độc lập có cá tính.

“Anh chưa từng theo đuổi qua phụ nữ?” cô khinh ngắm liếc anh một cái, ánh mắt khiêu chiến là cho anh càng muốn âm yếm.

“Không có, đều là bọn họ theo đuổi anh” cái này không ai có thể bì nổi với anh.

“Sống đến già sẽ học được già, xem ra bây giờ anh bắt đầu học cũng không muộn”, cô liền chán ghét cái thái độ quá dư thừa tự tin của anh, người đàn ông này khả năng là làm cái gì cũng thuận buồn xuôi gió, lại không biết thế nào là dịu dàng nồng nhiệt, anh còn phải học nhiều!

Giọng nói của anh cố giảm âm lượng “La Vũ Tịnh! Đừng thử thách lòng kiên nhẫn của anh.” Chết tiệt, cô như thế nào phải tra tấn anh mới thấy vui sao?

“Em tin chắc là có rất  nhiều phụ nữ ngày đêm yêu thương nhung nhớ anh, nếu chờ không kịp, anh có thể tùy tiện chọn một người.”

“Em biết rõ anh chỉ muốn em!” giết chết anh đi, anh cũng không hiểu được tại sao? Rõ ràng đều ôm cô như vậy rất nhiều lần, anh lại hưng phấn giống như một cậu thiếu niên mười lăm tuổi, thậm chí so với trải nghiệm còn chờ mong hơn, đây là đạo lý gì chứ?

Không cần nói nhiều, anh trực tiếp hành động, cho dù cô lạnh lùng trào phúng, nhưng so với anh cũng bị chết khát rồi.

Khi anh hôn lên đôi môi cô, cô không khỏi thở dài trong lòng, người có khát vọng không chỉ mình anh, kỳ thật cô cũng giống anh là chờ mong.

Nhưng mà cái gì dễ dàng có được sẽ không biết quý trọng, đây là bản tính con người, lời nói của Hủy Bảo Hân cứ quanh quẩn bên tai cô, cô thừa nhận là cô sợ, giả sử nếu hợp lại anh coi thường cô, cõi lòng của cô sẽ tan nát đến không thể gom nhặt lại được.

Loại tình cảm vừa chờ mong lại vừa sợ bị tổn thương này, người luôn luôn tự tin như anh có thể biết sao?

Một nụ hôn nồng nhiệt thật dài, làm cho anh có hơi chút thỏa mãn, lại nghĩ có thể tiến thêm một bước “em chính mình chọn địa điểm, anh đêm nay nhất định phải.”

“Em nói không cần sẽ không chọn!” hô hấp của cô còn chưa trở lại bình thường, cũng đưa ra chủ ý cự tuyệt ngay.

Đột nhiên anh cảm thấy đã chịu đủ, từ nhở anh như là con trời, chỉ cần anh ngoắc ngoắc ngón tay, muốn có cái gì có cái đó, mà biểu hiện nổi trội xuất sắc của anh cũng chứng minh rồi, anh quả thật là đáng giá để mọi người ngưỡng mộ cùng chờ mong.

Mà bây giờ anh cầu vợ trước quay lại, còn biến thành một người đàn ông đi tìm bất mãn, đây hoàn toàn là không có thiên lý, người cao ngạo như anh sao có thể nhẫn nại?

“Trò chơi này đã chơi đủ chưa?” trong lòng tức giận, càng nghĩ càng nóng, anh ngay cả trong lời nói của mình cũng nhảy dựng lên. “ Anh biết, phụ nữ các em chính là yêu hư vinh, thích đàn ông theo đuổi, chiều chuộng, bây giờ tất cả anh đều đã làm, em en vừa lòng đi? Đừng giả dạng làm một nữ thánh, chúng tan ngay cả con cũng đã sinh rồi, em còn muốn anh tôn trọng trinh tiết của em như thế nào nữa?”

Lời nói vừa ra khỏi miệng, anh sợ, thấy lời mình vừa lỡ nói ra không thích hợp lắm, chỉ thấy cô rung rung một chút, chậm rãi ngẩng đầu lên, vẻ mặt kia làm cho anh suốt đời khó quên.

Chỉ thấy trong mắt cô rưng rưng, cắn chặt môi dưới, như là bi thương đến chết tâm, dùng hết sức lực sở hữu mới nói ra được “Tề Kiếm Vân, anh vĩnh viễn cũng không biết được, phụ nữ muốn nhất cái gì.”

“Em…” anh không nói gì để chống đỡ, chỉ có thể nhìn theo bóng dáng rời đi của cô.

Một lực lượng kỳ lạ mãnh liệt thổi quét qua anh, ngực giống như có một tảng đã đè nặng, trầm trọng đến mức anh không thể hô hấp, hay là… cảm giác này gọi là hối hận, đã gọi là đau lòng.

Anh rất hận tình huống này, nếu một lần nữa nhìn lại ánh mắt đau thương muốn chết kia của cô, chỉ sợ anh sẽ muốn giết chết chính mình, nhưng anh rốt cuộc nên là như thế nào? Thông minh tự phụ như anh, vì sao một nủa chủ ý cũng không có?

 

Advertisements

38 thoughts on “Chúng ta ly hôn đi – chương 7.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s