Chúng ta ly hôn đi – chương 7.4

(4)

“Xem đi, dục tốc bất đạt*, chuyện yêu đương cũng giống như khiêu vũ, ta tiến lên một bước đối phương lùi lại một bước, đối phương tiến lên một bước ta lùi lại từng bước, tìm ra nhịp của hai người thì cả hai sẽ là một cặp khiêu vũ hoàn hảo”

Cha phất cờ làm cho Tề Kiếm Vân rơi vào trầm tư, quả thật là anh cố chấp sao, rất nóng vội sao? Anh càng muốn giữ chặt, cô càng muốn chạy trốn? Nên làm thế nào để cô cam tâm tình nguyện, chủ động đón nhận ôm ấp của anh? Anh phát hiện ra đây là một môn học rất khó, anh biết đây chính là giới hạn của anh.

Cha còn có nói “yêu”, ý này nghĩa là sao? Có thể ăn, có thể sử dụng, có thể kiếm tiền? Anh với chuyện này không có khái niệm nào cả, nhưng anh xác định, anh đối với La Vũ Tịnh không chỉ là dục vọng, nếu không sẽ không lúc nhìn thấy đôi mắt tràn ngập sương mù và nước mắt, sẽ không đau lòng giống như bị người khác chém hơn mười nhát dao.

Trước khi kết hôn, anh bởi vì điều kiện suất chúng, có rất nhiều phụ nữ chủ động theo đuổi tiếp cận anh, làm cho anh ôm trò chơi tình ái, kế hoạch đến năm ba mươi tuổi sẽ tìm cô gái ngoan để kết hôn, ý tưởng này thực tế cũng thật là ích kỷ.

Năm đó anh hai mươi ba tuổi kiêu ngạo và tự phụ, nghĩ rằng ai cũng không thể thu phục được mình, không ngờ người tính không bằng trời tính, bị một cô gái có vẻ bề ngoài hiền lành làm hại, vẫn là dùng phương thức mang thai cũ, anh giận mình muốn chết, cũng hận đối phương thấu xương, chính là lạnh lùng đến bảy năm.

Bảy năm, ân oán cũng nên kết thúc rồi, anh không thể không thừa nhận với chính mình, anh đã làm được rồi, cô cũng không phải là đại gian ác gì, tội gì phải nhẫn nhịn rất nhiều ngược đãi của anh?

Sau khi ly hôn anh mới dần dần tỉnh ngộ, chính mình thật ra một chút chán ghét cô cũng không có, ngược lại là chính anh cưỡng bức bản thân mình không cho thích cô, bởi vì hứa hẹn với chính mình lúc trước, hành động theo cảm tính, không chịu yêu thương cô.

Chuyện bây giờ, anh nên làm thế nào để đưa cô trở về? Nó đã trở thành vấn đề đâu đầu nhất của anh.

Có lẽ anh nên bắt đầu thành thực với chính mình, thành thực đối mặt sự thật… anh đã vì cô mà tâm động thật sâu là chuyện thật…

Đương nhiên lúc ăn cơm trưa, Diệp Đình Linh không biết rõ cho nên nhìn chồng mình, sao có vẻ mặt thần thần bí bí? Lại quay sang nhìn con một cái, như thế nào lại có dáng vẻ hốt hoảng?

Có điều bà cũng không lập tức truy vấn, về sau chồng bà tự nhiên sẽ nói cho bà biết, dám có can đảm không nói cho bà biết xem.

“Kiếm Vân, cuối tuần này mẹ muốn đưa Khắc Hiên đi chơi, thằng bé ngày đấy chắc là không cần học chứ?” Diệp Đình Linh dường như không có việc gì hỏi.

Tề Kiếm Vân không yên lòng lấy thì quấy bát canh, nghe tiếng mẹ hỏi đến lần thứ hai mới hoàn hồn đáp:”Khắc Hiên ngày cuối tuần không cần phải học, cuối thứ sáu mẹ có thể đón cháu”.

“Như thế nào? Thằng bé không phải có một đống khóa học?” Diệp Đình Linh sớm đã biết rằng cháu mình có lịch học đã được xắp sẵn, nên mới cố y s hỏi trước, để tránh không khỏi ảnh hưởng đến lịch học.

“Con đều cho bỏ rồi” Tề Kiếm Vân nhún nhún vai trả lời.

“Hả, vậy cháu chúng ta bây giờ có hai ngày nghỉ cuối tuần?” Tề Triển Thần cũng có chút ngạc nhiên, con mình rốt cục cũng mở trói cho cháu, rất thần kỳ.

“Vũ Tịnh nói, cô ấy cho rằng Khắc Hiên học nhiều môn quá” việc nhỏ này không đáng kể chút nào, anh đều có thể nghe theo cô, nhưng vì sao chính cô lại không chịu ngoan ngoãn gả cho anh?

“Vũ Tịnh?” nghe được tên con dâu, Diệp Đình Linh không khỏi trợn to mắt, như thế nào mà con dâu mới ly hôn còn lui tới? Con mình thậm chí lại bắt đầu nghe theo lời nói của con dâu?

Bà cùng chồng trao đổi một cái ánh mắt, nghi vấn đã được giải đáp, hiển nhiên là con có ý muốn vãn hồi, thật đúng là ngạc nhiên mà.

Diệp Đình Linh giả vờ dường như không có chuyện gì, thản nhiên nói ra một đề nghị:”mẹ đây nghĩ, hai vợ chồng cùng nhau đua Khắc Hiên đi chơi đi! Con không phải có cả đống biệt thự ở gần biển sao không dẫn bọn họ đo chơi một chút.”

“Nói cũng thật là, con đã quên mất là có thể làm như thế, thật ngốc quá!” Tề Kiếm Vân tự gõ lên đầu mình, anh kết hôn đã nhiều năm, nhưng chưa bao giờ mang vợ con đi du lịch, cuối tuần này sẽ có hiệu quả, anh nghĩ.

Không tự chủ được, anh bắt đầu ảo tưởng hình ảnh cùng La Vũ Tịnh thức trắng đêm tâm sự, bọn họ có thể tán gẫu thật nhiều thật nhiều chuyện, nhưng vì sao là không phải thức trắng đêm hoan ái? Khát vọng của anh đối với cô không chỉ là khát vọng thân thể, mà còn có cả khát vọng tâm hồn sao?

Không biết nói cái gì mới làm cô vui vẻ, anh phát hiện chính mình không biết mở miệng nói gì, trên thực tế, biểu đạt tình cảm đối với anh có vẻ hoàn toàn xa lạ.

Nhìn con cười ngây ngô trong chốc lát, rồi chốc lát lại thở dài, trăm phần trăm là dáng vẻ của một người đàn ông đang yêu, Diệp Đình Linh cùng Tề Triển Thần trong lòng kinh ngạc, nhưng chưa phát biểu bình luận gì , tiếp tục nhấm nháp thức ăn. Chính là ở dưới bàn, bọn họ đá chân với nhau mấy lần, có một loại tình cảm vui sướng không nói nên lời.

Khả năng tổ chức hôn lễ lần hai là cực cao, bọn họ có thể bắt đầu chuẩn bị, nói không chừng còn có thể có đứa cháu thứ hai được sinh ra, nghĩ đến những hình ảnh tốt đẹp ấy, trong mắt hai vợ chồng đều ánh lên tia vui mừng.

Advertisements

48 thoughts on “Chúng ta ly hôn đi – chương 7.4

  1. “Chính là ở dưới bàn, bọn họ đá chân với nhau mấy lần, có một loại tình cảm vui sướng không nói nên lời.” hi hi thích nhất câu này, cha mẹ anh Kiếm Vân tình củm ghê ^^
    thanks ss nhìu ^^

  2. thanks bạn 🙂
    lâu rồi mới quay lại nhà bạn nà
    chắc bạn hok nhớ nổi đâu nhỉ …..
    văn phong của bạn khá hơn nhiều so với lúc đầu rồi nha 🙂

  3. nang oi * cham cham* nuoc mat . Dao gan day do hong truyen nha nang nen co ta da bi dai len rat nhiu vi vay phai di an co xuong * zay zua* *khoc loc* bat den nang do

  4. Dạo này nàng bận hay sao mà ko post truyện nữa thế! Mình chờ lâu lắm rồi mà chả thấy gì cả. Buồn quá! Nàng ơi post nhanh lên được không? Cảm ơn nàng nhiều!

  5. biết đọc truyện online thế này là phải cám ơn người dịch rất nhiều… biết người dịch đều tự bỏ thời gian ra dịch mà ko được lợi gì về vật chất…
    biết mỗi người ngoài đời sống tinh thần trên mạng còn phải làm việc, học tập…
    nỗi niềm của kẻ đọc online là:
    – chờ lâu mà ko dám chê trách người dịch
    – vài ngày lại vòng qua 1 lần xem có chap mới chưa, đọc ko bõ nhưng thôi, có còn hơn ko, người ta dịch cho mà đọc.
    – ko có thì tự an ủi, cả tuần rồi, chắc mai là có thôi.
    – dịch lửng lơ, như đem con bỏ chợ, ng đọc ra ra vào vào mà ko có, ng dịch ko lên tiếng là có dịch nữa hay ko… trái tim kẻ đọc miễn phí nói ‘sao mà ghét thế’, cái đầu của kẻ đọc miễn phí lại nhắc nhở :’thôi nào, người ta dịch ko công đấy’

    Lại nhớ bạn này đã mạnh miệng trên e-thuvien cách đây 1 tháng với ai đó dịch chen ngang truyện Chúng ta ly hôn đi. Bạn í nói người kia đừng dịch chen thế, bạn í đang dịch dở, bạn kia đi tìm truyện khác mà dịch.

    Người trẻ tuổi ơi, làm được hãy nói, ko làm được thì để ng khác làm

    Vài lời của mình, ngứa mồm, tiện tay, tối thứ 6 rảnh rỗi

  6. nàng ơi lâu lắm rùi không thấy nàng ra chap nào bùn quá nàng ah. ngày nào ta cũng lượn lờ qua đây nhưng mà càng ngóng thì cổ càng dài

  7. nang oi
    2 thang roi day
    ngay nao ta cung luon lo qua day
    co lam tiep k thi noi 1 tieng de con cham dut nua chu
    cu the nay met moi lam
    k lam tiep nua thi chuyen cho ng khac lam di

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s