Chúng ta ly hôn đi – chương 6.3

(3)

Chờ Tề Kiếm Vân hôn xong, buông lỏng sự kiềm chế đối với cô, phát hiện ra hai tròng mắt cô ẩm ướt đầy nước mắt, lập tức cảnh cáo “Không cho phép khóc, em nghe thấy không? Em dám rơi ra một giọt nước mắt, anh liền đem em nhốt ở căn phòng này ba ngày ba đêm, hơn nữa không cho phép mặc quần áo!” (Kinh dị quá anh ơi…)

“Anh…”

Nhìn cô bị anh dọa tới mức không nói nên lời, thật ra trong lòng anh đang nở nụ cười “Nước hết ấm rồi, em không lạnh sao? Lại đây, anh giúp em lau khô người”.

Vì sao? Sự tàn bạo và dịu dàng của anh lại xuất hiện cùng lúc? Làm cô vừa cảm thấy rét lạnh vừa cảm thấy ấm áp.

Chẳng lẽ cả đời  này cô nhất định phải bị anh ăn triệt để sao? Cô không muốn thừa nhận việc này là sự thật, nhưng lại trở nên yếu đuối trong đôi tay anh.

“Mặc áo sơ mi của anh vào trước, anh gọi phục vụ mang lên, vẫn là nên bảo thủ một chút, anh không nghĩ cho em ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt.” Sau khi anh gọi điện một lát, ngoài của liền có tiếng gõ cửa, đây đúng là sức mạnh của đồng tiền cùng quyền lực.

La Vũ Tịnh được bao bọc bởi chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, giống như một ngồi trên giường, trơ mắt nhìn chông cũ đang trọn quần áo cho cô.

Nếu là lúc trước, cô sẽ cảm động đến nước mắt rơi đầy mặt, Tề kiếm Vân lại có thể mua quần áo cho cô! Nhưng hôm nay cô chỉ cảm thấy bất đắc dĩ, cảm giác thê lương, cô nói chung là bất lực, không thoát khỏi vương quốc của anh.

Vừa mới hít thở được một chút không khí của tự do, bây giờ lại bị đôi tay anh kìm kẹp.

 

Giữa trưa, Tề Kiếm Vân lái xe đưa vợ trước đi vào công ty thiết kế Sơn Hải, nhìn cô mặc quần áo mới anh chọn đi vào cửa, rõ ràng là một bộ quần áo công sở bảo thủ màu xám, như thế nào mặc trên người cô lại có thể gợi cảm như vậy?

Ngoại trừ điểm đó làm anh không hài lòng, anh phát hiện mình không có thích cái từ “vợ trước”, dù sao vẫn là nên sớm một chút làm cho cô khôi phục thân phận “Tề phu nhân”, có như vậy mới dễ nghe.

Ba mươi  năm sống trên đời, anh muốn cái gì là có được cái đó, không biết cái gì gọi là không thể, trừ khi là anh không muốn có.

—————————————————

“Cậu nói cái gì? Anh ta lấy đứa nhỏ ra uy hiếp cậu? Đồ đầu heo!”

Giữa buổi đêm, âm thanh cao vút của Bảo Hủy Hân bay lượn giữa nhà ăn, gây chú ý cho không biết bao nhiêu khách ăn.

“Nhỏ giọng chút, mọi người đều đang nhìn chúng ta” La Vũ Tịnh da mặt mỏng, sợ nhất là những tình huống xấu hổ.

Bảo Hủy Hân ho khan vài tiếng, tầm mắt xẹt qua một lượt, ám chỉ mọi người không có gì hay ho, mọi người cũng thức thời đem sự chú ý của mình trở lại với thực đơn, cũng không cố vểnh tai nghe lén.

Bảo hủy Hân nắm giơ hai nắm đấm lên, hỏi bạn tốt: “Cậu sẽ không để cho hắn ta thực hiện được đấy chứ?”

“Không có biện pháp, anh ấy như vậy hung, lại bá đạo như vậy…” La Vũ Tịnh đối với bản thân mình cũng thật ảo não, vì sao Tề Kiếm Vân đối với cô vẫn có những ảnh hưởng mãnh liệt như vậy? Chỉ cần anh chau mày, giận dữ hét cô liền không có khả năng phản kháng.

Độc lập tự chủ sau khi ly hôn, chẳng lẽ chỉ là ảo giác của cô? Cô thật sự không thể làm một người phụ nữ hiện đại sao?

“Cậu thật sự là có thói quen bị ngược mới không thể phản kháng, nếu mà là tớ, lập tức đá anh ta bật rễ!” Bảo Hủy Hân nghe xong thiếu chút nữa hất đổ bàn, cô và chồng sống chung, tôn trọng giúp đỡ lẫn nhau, đều là người đương nhiên phải có nhân quyền, có thể dùng thủ đoạn uy hiếp vậy sao?

“Cậu nói đúng, tớ thật vô dụng…” La Vũ Tịnh cúi gằm mặt, giống như một bông hoa héo rũ, uổng phí bao nhiêu sự cổ vũ của Hủy Bảo Hân đối với cô, uổng phí cô lúc trước hạ quyết tâm, những điều  này thật không có ý nghĩa…

Nhìn dáng vẻ ủ rũ của người đối diện, Hủy Bảo Hân thấy chính mình nếu trực tiếp quá cứ trách móc sẽ làm cho người này càng uể oải, nên cô đổi phương thức mới.

“Tớ hơi phóng đại, thật ra thì cậu cũng đã tiến bộ rất nhiều, đừng hà khắc với chính mình quá”

“Cảm ơn” La Vũ Tịnh cười khổ một chút, hét lên hơi thở toàn mùi trà sữa “còn có, anh ấy nói muốn cùng tớ tái hôn, thật là kỳ quái…”

“Hả? Anh ta nói như thế nào?” Hủy Bảo  Hân trợn to đôi mắt, chẳng lẽ hai vợ chồng bất hòa có khả năng hợp lại? Cô biết La Vũ Tịnh từng yêu chồng trước, lại không biết người đàn ông kia có hiểu hay không biết quý trọng cô?

 

Chúng ta ly hôn đi – chương 6.2

(2)

 

“Tại sao trước kia anh lại không nghĩ đến việc bật đèn, hoạc là ở ban ngày mà có em nhỉ?” anh hỏi chính mình, thật sự không thể nghĩ ra nguyên nhân, tự dưng làm lãng phí thời gian nhiều năm như thế. Anh nên sớm tinh tế nhấm nháp cô, khám phá cô, đây mới là cái mà anh luôn lưu luyến.

Chỉ bằng cái nhìn chăm chú của anh, toàn thân cô run lên, còn bị anh nhìn thấy tất cả của cô. Sau đó anh buông hai cánh tay cô ra, để tay cô ôm phía sau mình, cúi đầu hôn cô thật sâu.

Tận mắt nhìn thấy thân thể cường tráng của anh, lại còn chạm tay lên khiến toàn thân cô phát run, còn cô lại bị anh nhìn thấy hết thảy, bây giờ trời đất có thay đổi cũng không thể miêu tả nổi cảm giác của cô, vì sao sau khi ly hôn mới có thể đạt được cao trào như thế? Cuộc sống có phải là rất trêu ngươi không?

Sau vài lần mấy mưa thất thường, Tề Kiếm Vân toàn thân trần trụi bước xuống giường, không nghĩ ngợi đến vấn đề che cơ thể chính mình lại, nhưng thật ra cô vừa thấy liền quay mặt, còn kéo chăn che đầu mình lại.

Đôi mày anh lập tức nhíu lại, không để ý thái độ che che lấp lấp của cô, chạm vào bả vai cô “anh muốn đi tắm rửa, em có muốn tắm luôn không?”

Anh chẳng lẽ đang mời cô? Không không không, cô nghĩ cũng không dám nghĩ, hai người không chỉ cùng khỏa thân, mà còn xem người kia tắm rửa, cái loại thân mật này thật đáng sợ.

Mắt cô  nhìn xuống dưới, nắm chặt ga trải giường “đợi lát nữa… em tự mình tắm là được rồi”.

“Em muốn chính mình tự tắm cũng không thành vấn đề, nhưng mà em phải giúp anh gội đầu, và chà xoát” cô càng ngượng ngùng, anh lại càng muốn trêu chọc cô.

“A?” cô vừa nghe xong, toàn thân cứng đờ.

“Nhanh lên! Người anh toàn là mồ hôi, rất dính rất khó chịu”

Nhìn tháy cô do dự, anh rất đơn giản ôm lấy cô, trực tiếp đi vào phòng tắm, bắt đầu một cuộc đại chiến.

Lúc nãy cùng anh hoan ái ở trong nắng sớm đã  là cực hạn lớn nhất của cô, bây giờ lại muốn khiêu chiến tắm uyên ương, có rất nhiều kích thích ùa đến, cô thật sự không chịu nổi, yếu đuối ở trong lòng anh, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.

“Như thế nào lại biến thành anh là người phục vụ em?” miệng của anh tuy là oán giận, nhưng hai tay anh cũng không có dấu hiệu ngừng di chuyển.

“Anh đủ chưa? Không cần lại chơi…” cô bị anh trêu đùa liên tục run run, ngay cả hô hấp cũng thật cảm thấy khó khăn.

“Em, người phụ nữ này thật không biết cảm ơn, anh cho tới bây giờ cũng chưa từng hầu hạ ai”.

Cùng anh tranh luận cũng chả tác dụng gì, cô chỉ chuyển sang đề tài khác “em phải đi làm, đã muộn rồi, hơn nữa… hơn nữa em không có quần áo để thay” Đêu qua anh vội vàng kịch liệt, quần áo của cô rất sớm đã thành vật hy sinh.

“Trong khách sạn có cửa hàng quần áo, anh gọi bọn họ mang lên cho mấy bộ” anh không coi đây là một vấn đề gì, cô dáng người như vậy mặc gì cũng sẽ đẹp, không mặc lại càng mê người, nhưng chỉ anh mới có thể chiêm ngưỡng.

“Em muốn mặc quần áo do chính mình mua” Cô không phải là vợ anh, lại càng không phải là tình nhân hay thú cưng, đương nhiên không thể nhận đồ của anh.

Tề Kiếm Vân sửng sốt một chút, người phụ nữ này thật sự là càng ngày càng không ngoan, nhưng mà rất kỳ quái, anh lại mê mẩn biểu tình quật cường của cô “Em là người phụ nữ của anh, anh mua cái gì em đều phải nhận, em dám cự tuyệt thử xem”.

“Chúng ta thực sự không nên như vậy mà đi xuống…” lúc trước cô đi khỏi Tề gia, đã chuẩn bị rất tốt tinh thần không quay đầu lại, thật vất vả sống ba tháng sau khi ly hôn, vậy những cố gắng kia tính để làm gì?

Anh lại hoàn toàn không hiểu tâm tình của cô, nhíu mày hỏi: “Trong đầy em rốt cuộc là suy nghĩ cái gì? Ngày mai chúng ta đi mua nhẫn, lại nói với cha mẹ một tiếng không phải được rồi sao? Tiệc cưới  bất cứ lúc nào cũng có thể tổ chức tại khách sạn này”.

“Mọi chuyện đâu có đơn giản như vậy”.

“Mọi chuyện chính là đơn giản như vậy, em lại theo anh kết hôn lần nữa, sau đó mọi ngày lại giống như trước kia” anh làm việc quan trọng nhất là hiệu suất, nếu xác định muốn cô, vậy trong thời gian ngắn nhất hoàn thành hết mọi thủ tục, đây không phải là một sự kiện đơn giản nhất sao?

“Em không cần!” Cô đập vào bờ vai anh, bay lên mấy giọt nước.

Lời kháng nghị của cô lập tức bị anh nuốt vào, lặp lại tuyên bố quyền sở hữu của mình, tiếng nói này, thân hình này đều là của anh.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chúng ta ly hôn đi chương 6.1

Chương 6

(1)
Sáng sớm, Tề Kiếm Vân đúng sáu giờ liền thức giấc, bình thường anh không ngủ nhiều lắm, chỉ khoảng năm, sáu tiếng để khôi phục tinh thần, thế mới có sức để quản lý các công việc của vương quốc xí nghiệp khổng lồ.
Đêu qua anh ngủ rất ngon, cơn mất ngủ đã không tìm đến anh, sự mất cân bằng của thể xác và tâm hồn đã được giải quyết, quả nhiên La Vũ Tịnh đối với anh chính là giải dược, cho dù trước kia cô có dùng thủ đoạn gì để trêu đùa, anh xác định bản thân anh cần cô.
Nhưng vừa di chuyển tầm mắt, anh phát hiện người phụ nữ của mình đang nằm cuộn lại thành một đống, nằm ở góc giường bên kia, giống hệt như con mèo nhỏ đáng thương đi lạc.
Cảnh này làm anh không khỏi nhíu mày, không vui vẻ hỏi “em tránh trong góc ấy làm gì?”.
Không đợi cô trả lời, một tay kéo lấy cô ôm lại trong lòng, phát hiện chân tay của cô rất lạnh, anh lập tức dùng hai chân kẹp lấy chân của cô, lại dùng hai tay cầm lấy tay cô, thay cô xoa bóp sưởi ấm.
Sao lạnh vậy chứ? Làm sao lại thế? Anh không khỏi phát hỏa, cô là người phụ nữ của anh, thân thể này đều là của anh, sao lại không biết chăm sóc cho tốt?
La Vũ Tịnh vô cùng kinh ngạc, đây là sự dịu dàng của anh sao? Thật sự là quá khó khăn để tưởng tượng, cũng không dám tin lắm.
Động tác của anh nhẹ nhàng chậm chạp, ngôn ngữ không hề khách khí “chiếc giường này lớn như vậy, còn có chăn lông ngỗng, em tại sao lại đi ngược đãi chính mình hả?”
“Em…” cô không biết là nên giải thích như thế nào, cô cũng trăm ngàn lần không muốn như vậy mà ~~
Lúc nửa đêm, cô không ngủ được bao lâu thì bị cái lạnh làm thức giấc, có lẽ thói quen ngủ một mình nhiều năm, không nghĩ người bên cạnh cũng cần chăn, không chỉ chiếm hết chăn trên giường, còn ngủ rất khí phách, chiếm hơn nửa cái giường, làm cô hoàn toàn bị anh ép vào góc.
“Co chuyện thì nói đi, đừng có dông dài” Con mèo hoang nhỏ đêm qua há mồm cắn anh bây giờ chạy đi đâu rồi? Anh lại nghĩ đến đôi mắt sáng ngời của cô, dáng vẻ hai má đỏ bừng, vừa thú vị vừa đáng yêu.
“Anh buông…” cô giãy dụa muốn thu hồi tay, hai người lại tiếp tục một trận đấu sức, càng ma sát càng sinh ra nhiệt.
“Đừng lộn xộn!” anh ngăn chặn động tác của cô, cổ họng đã khô không khốc.
Cô nhìn thấy lửa tình trong đôi mắt anh, điều đó thật sự rõ ràng, hai người gần sát như thế, cô rất khó có thể bỏ qua biến hóa sinh lý của anh. Trước đây trong bóng đêm cô chỉ có thể cảm giác được, mà bây giờ thị giác cùng xúc giác cùng nhau chịu sự kích thích, làm toàn bộ khuôn mặt của cô đỏ bừng.
“Không cần… không cần lại đây” cô không có chỗ để lui, trơ mắt nhìn mặt anh tới gần.
“Đứa ngốc, em suy nghĩ đến lẫn rồi à?” anh quyết tâm muốn có cô, có trời mới biết đây là chuyện gì? Anh không muốn suy nghĩ sâu xa, tóm lại là đem cô quay trở về là tốt rồi.
Đời này cô chính là người phụ nữ của anh, cho dù là mãi mãi về sau cũng không thay đổi.
“Nhưng là… Anh chưa dùng biện pháp tránh thai…” trước kia anh đều sử dụng biện pháp phòng tránh, tối hôm qua lại liên tiếp “quên”, anh không phải là xúc động quá mức, lại muốn cô sinh thêm đứa con chứ?
“Thế thì làm sao?” anh thấy đây cũng không phải là một vấn đề “con của chúng ta đều thông minh giống anh, nếu không sinh ra vài đứa thì không phải là đáng tiếc sao?”
“Chúng ta đã ly hôn rồi, tôi đã nhắc anh rất nhiều lần!”
“Lại tái hôn cũng không sao, em không cần phải vội vàng, lúc trước anh không phải nói cưới liền cưới sao?” Bao nhiêu người phụ nữ nghĩ nát óc để được làm cô dâu của anh, anh đối với cô khoan dung như thế cô còn không biết cảm ơn? Lần đầu tiên lấy cô, coi như là bị cô đùa chơi, lần thứ hai lấy cô, anh cũng không oán hận gì.
“Tôi nếu muốn kết… Không nghĩ cùng với anh…” cuộc sống của cô mới bắt đầu một lần nữa, sao có thể lại quay đầu về chỗ tối chứ?
Anh lạnh lùng ngắt lời cô, đôi mắt đen mở to lộ ra tức giận “em có gan thử nói lại lần nữa xem”
“Được, cho dù mặc kệ cái vấn đề kia…” cô không muốn cùng anh tranh luận, chỉ phí công sức, bây giờ làm cho cô để ý chính là một sự việc khác!
“Em có cái vấn đề gì?” sự nhẫn nại của anh có hạn, đừng buộc anh phát điên.
“Cái kia… bởi vì trời đã sáng.. có thể nhìn thấy hết…” đầu óc hoảng loạn quá độ, cô ngay cả nói cũng không hoàn chỉnh, tối qua chỉ là ánh đèn mà thôi, nhưng bây giờ còn có ánh mặt trời!
“Vì sao không cho anh nhìn rõ ràng? Dù sao đều là của anh, anh muốn thấy thế nào đều được” Một tay anh lập tức giữ hai tay cô lại, một tay kia lướt qua đường cong phập phồng của cô, thản nhiên tự sướng, thưởng thức cảnh đẹp.
“Xin anh đấy… đừng nhìn tôi như vậy…” cô khẩn trương đến phát khóc, anh ta có thể tập trung như vậy mà chăm chú nhìn? Cảm giác giống như muốn nhìn thấu từng tấc da thịt của cô, cô không biết là e lệ hay là hưng phấn, nhưng lại có cảm giác chính mình nóng lên.
Ánh sáng mặt trời chói lọi như thế, giai nhân xinh đẹp như thế, anh không khỏi thở dài, khen ngợi nói: “mặt của em đỏ, còn có chỗ này… cùng chỗ này… đêu là ửng hồng”.
“Đừng nói nữa… xin anh đừng nói nữa…” cô nhắm chặt mắt, muốn chống lại ngôn ngữ cùng động tác của anh.
Nhưng mà sau khi đóng cửa thị giác, xúc giác lại càng cảm nhận sâu sắc hơn, cô có thể cảm nhận rõ ràng, động tác của tay anh, hô hấp của anh đang chậm rãi dao động trên người cô, mãnh liệt đến nỗi không rõ là cảm xúc hay là tra tấn.

Chúng ta ly hôn đi – chương 5.6

(6)

Nghĩ đến việc đã ba tháng không ôm co trong tay, anh cũng không nghĩ gấp gáp gì, dù sao thì cũng bị bỏ đói lâu như vậy rồi, so với lập tức nuốt vào bụng không bằng tinh tế nhấm nháp.

“Đừng như vậy…” cô thật muốn té xỉu, trước kia anh sẽ không bao giờ như vậy, anh có thể làm chuyện này đối với cô…

Trước kia bọn họ đều là làm tình trong bóng tối, anh không phải người đàn ông triền miên, hay dịu dàng, sẽ không có nhiều thời gian âu yếm trước (Quá trình khởi động ý ah ^^), mà cô cũng chỉ là bị động thừa nhận, ngay cả một tiếng rên rỉ cũng không có, thế nào trong đêm nay tất cả đều thay đôi?

“Rốt cục cũng ngừng khóc?” Anh vẫn chú ý hai khóe mắt của cô, những giọt nước mắt rốt cuộc đã ngừng, tiếng lòng đang buộc chặt của anh cũng được thả lỏng, có thể làm càn mấy chuyện xấu đối với cô.

“Anh còn như vậy tôi vẫn muốn khóc!” cô lấy nước mắt uy hiếp anh, chỉ sợ anh làm mọi cách trêu đùa là cô mất đi lý trí.

“Như thế nào? Chịu không nổi sao? Em có thể khóc, nhưng tôi cũng sẽ không dừng” anh rốt cuộc kiềm chế không nổi, thẳng lưng giữ lấy cô.

Ông trời ~~ anh âm thầm thở dài một tiếng, rốt cuộc thì anh có thể nhớ lại cảm giác bên trong ấm áp này, đây là điều anh muốn, những ngày mất ngủ rút cuộc cũng được bồi thường, hôm nay anh đã có thể hoàn toàn thưởng thức, bỏ qua tất cả để đón nhận.

Toàn thân cứ việc nóng đến phát run, nhưng giống như trước kia, cô có thói quen cắn môi dưới không cho chính mình phát ra tiếng,

Anh không quen nhìn hành động này của cô, tội gì phải ngược đãi chính mình? Anh lấy ngón tai cái đẩy môi cô ra, giống như khiêu chiến nói: “Đừng im lặng như một con thỏ con, không phải em muốn cắn tôi sao? Hãy kêu lên giống như một con mèo hoang đi”.

“Anh đừng có mà nghĩ…A!” vừa mới mở miệng, cô không tự chủ được phát ra một tiếng rên rỉ, đều do anh bỗng nhiên dùng thêm sức lực, hại cô không thể chịu nổi.

Anh nở một nụ cười trầm thấp, đôi mắt đen mơ màng “Kêu thêm vài tiếng nữa, tôi phát hiện như vậy có ý tứ hơn”.

“Tôi không muốn!” cô quật cường lại định cắn môi, lại cắn được ngón tay của anh, làn da thô cứng rắn làm cho cô cắn cũng không được, bỏ ra cũng không thể, anh chính là cứ vậy mà cố ý trêu đùa đôi môi cô.

Không tiến cũng không lùi được, cô bị ép vào đường cùng, mỗi khi anh cố ý thả chậm hoạc tăng nhanh, khoái cảm ùa đến làm cô phát ra tiếng kêu nho nhỏ, âm thanh rất mềm mại, rất đáng yêu, ngay cả cô cũng không dám tin tưởng đó là âm thanh chính mình phát ra.

“Cho đến bây giờ tôi cũng không biết, em lại gợi cảm như vậy” anh vô cùng thỏa mãn, âm thanh của cô giống như xuân dược, làm cho máu trong người anh nhộn nhạo.

Hai tay bị cà vạt trói chặt, cô cũng không có biện pháp đẩy anh ra, chỉ có thể mắng “Anh đừng quá đáng như vậy, anh ra đi, ra đi…”

“Xin lỗi không thể nghe theo em được, ai bảo em đẹp như vậy?” Anh thầm mắng chính mình trước kia không biết thưởng thức, vì sao lại luôn ở trong bóng tối mà có cô? Bây giờ trong ánh sáng trong trẻo của căn phòng, anh mới có thể thấy rõ nét quến rũ của cô.

Đẹp? Cô nhất thời choáng váng, lần đầu tiên nghe anh nói cô đẹp, quả thật là không tin nổi, cô vẫn nghĩ rằng trong mắt anh, cô chỉ là một dáng vẻ không đáng chú ý, không thể nghĩ được anh đột nhiên nói cô đẹp.

“Em ngây ngốc gì vậy? Chuyên tâm chút đi!” Tay anh túm lấy mông cô dùng một chút lực, yêu cầu toàn bộ sự chú ý của cô, chuyện này không phải là anh độc diễn, cũng muốn cô cảm thấy thoải mái, nếu không thì có nghĩa lý gì?

“Tôi… anh…” trong đầu cô hoàn toàn mê muộ, toàn thân nóng lên, ngay cả muốn mắng anh cũng không thể mắng được, chỉ có thể trợn to đôi mắt.

Anh lo nghĩ, rốt cuộc quy tội đến chính mình “là tôi làm không tốt, mới làm cho em ngẩn người? Tôi đây sẽ cố gắng thêm một chút nữa”.

“Không… anh không cần…” cô chưa kịp nói cái gì, đã bịp anh điên cuồng giữ lấy, ngoài việc thở gấp ra không có lựa chọn nào khác.

Đêm đã khuya, nhưng người lại không thể bình tĩnh, La Vũ Tịnh ngã mình xuống giường lớn, đây không biết là lần thứ bao nhiêu rồi. Cô rút cục không còn sức để nói chuyện hoạc nhúc nhích, chỉ có thể làm cho hai mắt khép lại đi vào giấc ngủ.

Tề Kiếm vân giúp cô thả lỏng hai cánh tay, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, nhìn khuôn mặt đang ngủ say của cô, trầm tư một lúc lâu, rốt cuộc trầm thấp cất tiếng nói “Em là người phụ nữ của tôi, từ đầu cho đến cuối cùng, em đều là của tôi”.

Kết luận lúc trước kết hôn đã bị phủ định, anh nghĩ chỉ cần có cô một lần, sẽ nhận rõ là cô chẳng là gì, chỉ là thời gian lâu lắm rồi nên anh mới thế.

Những bây giờ anh đã nhận ra, chính mình trong hôn nhân trước đây khách nhau một trời một vực, tự biến mình thành kẻ cam chịu đàn ông “chế ước”, ngoài La Vũ Tịnh ra không thể nghĩ muốn nổi ai, thật là muốn phát bệnh, duy nhất chỉ có kế này, chỉ có thể đẹm cô ôm thật chặt, không để cho cô có thể đi bất cứ chỗ nào.

Hết chương 5.

Chúng ta ly hôn đi chương 5.5

(5)

“Không đừng lại đây…” thừa dịp anh đang thất thần, cô lùi đến góc giường, bất lực giống như một con thỏ con.

“Đừng uổng phí sức lực!” anh đột nhiên nắm chặt hai tay của cô, không cho cô có cơ hội giãy dụa, lập tức hôn lên khung cảnh trắng noãn của cô.

Đột nhiên những giọt nước mắt tủi thân cũng trào ra, cô không bao giờ có thể chịu đựng được điều này nữa. Cuộc sống hôn nhân nhiều năm như vậy, chưa bao giờ có thể khiến anh ấm áp, mà nay hai người đã ly hôn rồi, anh chỉ có càng thêm bá đạo.

Cô thực sự hận chính bản thân mình, ngây ngốc ngồi lên xe anh ta, đem đêm nay trở thành bữa tối hẹn hò, còn âm thầm vui sướng vì anh ta chịu lắng nghe cô nói chuyện.

Không thể nghĩ nổi anh ta đem cô làm đối tượng phát dục, thậm chí dùng con để uy hiếp cô không thể phản kháng. Năm đó, cô làm sao lại có thể yêu được người đàn ông này? Cô thật ngu xuẩn!

“Cô khóc cái gì?” phát hiện trên mặt mình ướt át, anh dừng động tác lại, không khỏi ngạc nhiên nhìn thẳng cô.

Cô quay mặt qua hướng bên kia, không muốn anh nhìn thấy rõ sự yếu ớt của bản thân, cô chưa  bao giờ khóc trước mặt anh, nhưng mà bây giờ cô không nhịn được mà nghẹn ngào “Tôi ghét anh,,, tôi chán ghét anh… người tôi ghét nhất trên đời này chính là anh…”

“Chán ghét tôi? Cô cho là tôi sẽ để ý sao?” đôi mày anh nhíu lại , hai nắm tay nắm chặt.

Anh ta cái gì cũng không quan tâm, cô hiểu mà, cô chính là rất hiểu điều đó! Cô xoay người, đem mặt vùi vào trong gối, tiếp tục khóc mà không có tiếng động, cá tính dịu dàng của cô sẽ không cãi nhau với người khác, sẽ không trở mặt, chỉ biết âm thầm bi thương.

Nhìn cô khóc hai vai run run, anh thở dài, cao giọng ngăn cô “Đủ, đừng khóc!”

“Dù sao…. Anh cái gì cũng không để ý… anh cần gì phải quan tâm tôi khóc hay không khóc?”

Nghẹn ngào của cô, nức nở của cô, bay vào trong tai anh, phá lệ làm anh phiền lòng. Thật sự cho dù anh có là một con người vô cùng cứng rắn, nhưng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang khóc, bảo anh phải làm thế nào chứ? Nước mắt quả nhiên là vũ khí của phụ nữ, anh thực sự hoàn toàn không có cách.

Một lúc sau, anh ngồi dậy, đi xuống giường, cô nghĩ anh cứ thế là rời đi, ai ngờ anh mang đến một cái khăn mặt, đặt lên người cô nói “Lau nước mắt của em đi, đừng làm bẩn chăn đệm”

Anh không nói được một câu dễ nghe, cũng không đưa tay ra giúp cô lau nước mắt. Ngoại trừ việc anh trời sinh bản tính lạnh lùng, còn bởi vì anh vẫn nhớ cái bẫy của cô, bảo anh làm sao có thể dịu dàng đây? Cho dù ý nghĩ ấy có xuất hiện trong đầu, bè lũ cá tính ngoan cố vẫn khó có thể hành động.

La Vũ Tịnh bị trọc tức, anh ta lại để ý đến chăn đệm? Được lắm, đồ vật trong khách sạn này đều là tài sản của anh ta, anh ta đương nhiên là để ý, nhưng mà cô cũng chả phải phục thuộc anh ta cái gì, co chính là cô!

“Tôi mặc kệ! Tôi muốn khóc, đem cả cái giường này làm bẩn hết đi! Anh có thể làm gì tôi“ cô ngẩng đầu, mở to mắt, nước mắt vẫn là đổ rào rào,  lại lộ rõ vẻ khiêu khích không thể khinh thường.

“Em thật to gan!” anh nắm lấy bả vai cô mà lắc, vì sao một người phụ nữ chưa bao giờ dám phản kháng của anh, giờ phút này có thể hét to với anh, hơn nữa còn có vẻ vô cùng… chói mắt? Chẳng lẽ cô không hề là một con thỏ con nhu nhược, ngược lại là mạnh mẽ giống như một con mèo hoang đang cắn anh!

Trong lúc anh đang nghĩ về điều đó, thì cánh tay trái truyền đến một trận đau đớn, ông trời, cô quả thực cắn anh giống một con mèo hoang!

Anh đương nhiên làm cho cô thực hiện điều đó không được lâu lắm, thu hồi cánh tay bị cắn, nhìn thấy một dấu răng vô cùng rõ ràng, anh cũng không bởi thế mà tức giận, phải nói là thấy thú vị, vợ cũ của anh không giống với trước đây, nhưng anh cũng không chán ghét sự thay đổi đó.

Cái cười mỉm trên môi anh là cho cô hoảng, cô như thế nào lại khiêu chiến anh ta, lại khiến anh ta vui vẻ?

“Em muốn khóc, muốn cắn đều được, tôi muốn ôm em!” không nói nhiều lời vô nghĩa, anh dùng hành động chứng minh, cởi cà vạt trói chặt hai tay của cô, nhanh chóng cởi bỏ quần áo của cả hai người.

Cô khinh hoàng không khóc nổi, anh ta thật sự sẽ làm như vậy, cảm giác như bây giờ trời có sập xuống cũng không thể ngăn cản được anh ta.

Chỉ có điều là, anh mặc dù trói tay cô lạ, nhưng không có những hành động thô bạo, từng chút từng chút hôn lên những giọt nước mắt của cô, cũng ở trên người cô chậm rãi tạo ra những tiết tấu gợi cảm, không bao lâu sau đã làm cô thở dốc không ngừng.

Lacoste: ta ngây thơ, ta vô số tội * mắt chớp chớp*

p/s: Các nàng ơi có ai biết ở Hn chỗ nào bán dâ dù để tết vòng tay không? Nàng nào biết chỉ ta với.

p/s 2: Nóng bỏng là ở chap sau các nàng ạ ^^

Chúng ta ly hôn đi – chương 5.4

(4)

La Vũ Tịnh trở lại phía cửa ghế lô, thấy chồng trước đã đứng ở đó “đi thôi!”

Cô đi theo sự hộ tống của anh, hai người đi vào thang máy, cô vốn tưởng rằng đi xuống dưới tầng trệt, không nghĩ đến thang máy lại hướng thẳng lên trên, cô trừng mắt nhìn hỏi “chúng ta đang đi đâu đây?”

“Đến rồi sẽ biết!”

Cách  nói của anh làm cô một trận run rẩy, giống như có chuyện gì đó sắp xảy ra, bình thường nam nữ yêu đương sau khi sau khi cơm nước xong có lẽ là có một đêm xuân. Nhưng cô không thể tiếp thu điều này vì chẳng có gì giữa bọn họ cả, bởi vì bọn họ cho đến bây giờ cũng chưa bao giờ nói qua chuyện yêu đương mà.

Thang máy dừng ở tầng cao nhất, cửa vừa mở ra, hóa ra là phòng tổng thống, Tề Kiếm Vân vừa rồi là giao cho quản lý làm việc này.

Có lẽ là thói quen nhiều năm, có lẽ là tâm lý chướng ngại nào đó, anh đối với vợ trước lại có phản ứng, vừa rồi lúc ở bàn ăn, anh tưởng thiếu chút nữa là đứng dậy, kêu mấy người phục vụ lập tức cút hết, trực tiếp ở trên bàn có ngay được cô. (Tâm trạng bị bỏ đói lâu ngày có đồ trước mặt mà không được căn *chớp mắt*)

Anh đợi lại chờ, hàn huyên lại tán gẫu, thật vất vả đợi đến lúc cô ăn no, lúc nay nên đổi anh ăn no nê.

Anh lấy thẻ từ mở cửa, nhìn cô đứng bất động, vỗ vỗ bả vai cô, lời nói như mệnh lệnh “đi vào!”.

“Đi vào làm cái gì?” cô không hề là cái cô gái ngốc nghếch, đương nhiên cô hiểu được ý tứ của anh, lúc này mà vào cửa chắc chắn gặp chuyện không hay! Sự việc này cô không thể tin được, cũng không thể trốn tránh được sự thật trước mắt, Tề Kiếm Vân thật sự muốn cùng cô làm cái chuyện kia…

Anh nhìn cô, đơn giản nói ngang ngạnh “Cô còn muốn nhìn thấy Khắc Hiên sao?”

“Đương nhiên muốn, sao anh lại hỏi vậy?”

“Vậy nghe lời đi!” anh không có kiên nhẫn đợi nữa, giữ chặt tay cô trực tiếp lôi vào phòng.

“Anh… anh dám dùng con để uy hiếp tôi sao?” cô ngây ngẩn cả người, khiếp sợ cùng phẫn nộ, bởi vì cô không tưởng tượng nổi, anh vì muốn cùng cô lên giường mà có thể dùng nhiều thủ đoạn như vậy? Vì sao? Cô đối với anh vẫn có lực hấp dẫn sao? Nếu chính là dục vọng, anh ta muốn tìm ai cũng được mà!

“Cũng chỉ là trao đổi điều kiện thôi, với cô, tôi không cần phải dùng thủ đoạn uy  hiếp” lúc trước  cô tùy tiện xông vào cuộc sống của anh, mạnh mẽ có được danh phận mình muốn, bây giờ cùng lắm anh chỉ cần cô một buổi tối mà thôi, so sánh với nhau hẳn là chẳng thấm vào đâu.

Qua ngày mai, anh tin tưởng mình có thể thoát ra khỏi thói quen lao tù, trên đời này phụ nữ nhiều như vậy, anh chỉ là lâu lắm không ôm cô mới có thể phát sinh ra ảo giác, sau khi tận hưởng một hồi sẽ được giải thoát, anh nhất định có thể.

Anh đem cô ép đến bức tường, vươn hai tay ngăn cản làm cho cô không có đường lùi, cô bị giam hãm giữa đôi tay anh, giống như cô cố ý dán lại trong ngực anh, cảm nhận được nhịp tim mãnh liệt, hơi thở dốc của anh.

“Đừng làm như vậy! đừng…” thật đáng sợ, cô nghĩ là mình đã quên cái cảm giác giống như núi lửa phun trào, mà một khắc này hoàn toàn đã trở lại.

Khi con ngươi đen đó nhìn thẳng cô, khoảnh khắc có gì đó như băng tan, cuộc sống mới tạo cho cô bình tĩnh thong dong, không chịu nổi một chút kích thích đấy sao?

“Tôi nói muốn!” cái anh cần lấy anh cứ lấy, trước đây cô đã đồng tình cho anh, thì bây giờ cũng nên như thế.

Thái độ của anh kiên quyết, một tay xoa trước ngực cô, một tay kéo váy cô lên, cả người cô như cứng lại, muốn trốn thoát nhưng là phí công “Xin anh đừng làm như vậy, tôi với anh đã ly hôn rồi!”.

“Thế thì làm sao? Cùng lắm lại kết hôn một lần nữa!” ý định trong lòng thay đổi, sau khi trải qua nấm mồ hôn nhân, bây giờ anh cũng không để ý tự chui đầu vào rọ, kết hôn ly hôn lại kết hôn cũng không sao cả.

Quan trọng là đối tượng có thể trở lại cuộc sống vững vàng, ban ngày có thể bận rộn về… sự nghiệp, buổi tối có thể ôm cô ngủ, con lớn lên sẽ làm người thừa kế, sự việc cứ đơn giản vậy thôi.

“Cái gì?” cô càng lúc càng ngạc nhiên, anh ta làm sao có thể nhẹ nhàng như vậy? Hôn nhân đối với anh thực sự không có gì sao?

Anh lười nói cùng cô nhiều, dù sao thì sẽ không có kết luận, nếu anh quyết định cô chỉ nên nhận thôi.

Cúi đầu, anh hôn lên môi cô, hai tay cũng xoa thân thể mềm mại của cô, đây là đường cong mà anh đã sớm quen thuộc, lúc này cảm giác thật là mới mẻ, giống như lần đầu tiên tiếp xúc, đại khái là cấm dục cũng lâu lắm, làm cho anh phá lệ hưng phấn đi!

Anh ôm cô mang đến bên giường, sau hai ba lượt liền bỏ hết quần áo của cô xuống, anh không thể đợi thêm nữa, sẽ là bây giờ.

“Bỏ ra” cô đẩy bờ vai anh, nhưng bây giờ không điều gì có thể lay động khát vọng của anh.

Làm cho trên người cô bây giờ chỉ còn lại cảnh đẹp, anh không khỏi ngừng thở, trước kia chưa từng nhìn kỹ cô, chỉ là ở trong đêm tối mà tiến hành, tuy rằng cảm từ cảm giác biết được làn da của cô trắng nõn, dáng người yểu điệu, lại không phát hiện nét đẹp mê người của cô.

Không biết là ai đã từng nói, đàn ông có thị giác của dã thú, quả nhiên tầm mắt của anh không thể rời đi chỉ có thể âm thầm tán thưởng cái đẹp của cô.

Chờ đến chap sau các nàng nhé hehe ^^

Chúng ta ly hôn đi – chương 5.3

(3)

Tề Kiếm Vân vẫn bình tĩnh nhìn phía trước, giọng nói bình thản, kỳ thật có chút chột dạ “con không có việc gì, hôm nay buổi sáng phải đến trường học, buổi tối còn phải học tiếng anh”.

“Thật sự không có việc gì? Thaath tốt quá!” cô nhẹ nhõm thở ra một hơi dài, lập tức lại nảy lên càng đậm mê hoạc “vậy xin hỏi… anh tìm em có chuyện gì?”

“Đến giờ cơm chiều rồi, tôi chọn chỗ” công việc như núi bị anh bỏ lại một bên, tiếp khách xã giao cũng bỏ lại sau, hôm nay anh nhất định phải nhìn thấy cô, tối hôm qua anh lại mất ngủ, nếu còn như vậy nữa thực sự xảy ra vấn đề.

“A?” cô chỉ ngây ngốc há mồm, đương nhiên là cô biết đã đến giờ cơm chiều, nhưng mà như thế thì làm sao?

Bọn họ trừ bỏ từng kết hôn đương nhiên là từng ăn cơm chung, bảy năm nhiều như vậy đều là tự ăn, cho tới bây giờ cũng không cần cùng nhau ăn cơm! Đừng nói gì đến nhà hang ăn, anh căn bản không đưa cô ra ngoài bao giới thiệu, hôm nay chuyện gì đã xảy ra?

“Chúng ta… sẽ cùng nhau ăn cơm?”

“Nói chuyện của Khắc Hiên, cô ngày hôm qua không phải nói với tôi đối với con thả lỏng một chút?” anh đã sớm chuẩn bị tốt cái cớ, cô thương con như vậy, nhất định sẽ đồng ý, tuy rằng anh làm như vậy là có điểm gian trá, dù sao so với cô từng đối với anh, cũng không tính làm gì.

“vậy…” có lẽ sau khi ly hôn vẫn có thể làm bạn bè, cô khuyên chính mình nên có chút thoải mái, đừng có một chút lại khẩn trương như đòi mạng, xã hội này sau khi ly hôn cũng không đáng kể chút nào đi?

Xe chạy đến trước “khách sạn Kình Vũ” , cô không khỏi cứng họng, đây là sản nghiệp trên danh nghĩa của “tập đoàn ngân hàng Kình Vũ”, là điểm hội tụ các nhân vật nổi tiếng thường xuyên lui đến, năm đó lễ kêt hôn của bọn họ cũng là ở đây.

Nhưng mà cô làm vợ anh, cũng không có một lần bước nửa bước chân vào khách sạn này, ngoài việc Tề Kiếm Vân chưa từng mang cô tới, chính cô cũng không có ý nghĩ trở lại chỗ cũ, nhớ lại tình cảnh bọn họ kết hôn ngày đó.

Cuộc sống thật là nhiều điều trào phúng, ngay lúc bọn họ sau khi ly hôn, ngược lại lại bước đi ở nơi đã từng kết hôn.

Hai người xuống xe một chút, quản lý khách sạn tiến lên tiếp đón, cung kính cúi đầu nói “hoan nghênh chủ tịch, hoan nghênh phu nhân”.

“Tôi không phải là phu nhân…”

Lời của cô bị Tề Kiếm Vân đánh gãy, anh ta trực tiếp hỏi quản lý “Hẳn là đã chuẩn bị tốt rồi chứ?”

“Đúng vậy, xin mời đi theo tôi” quản lý đẫn bọn họ đi tới thang máy, đi vào nhà ăn ở tầng bảy, ghế lô cho khách quý đã được chuẩn bị từ trước, hoa tươi, nến và đàn violon đều đang chờ đợi khách quí.

Bày ra lớn như vậy? La Vũ Tịnh được một trận kinh ngạc, không thể hiểu Tề Kiếm Vân đang suy nghĩ cái gì? Hai người bàn chuyện giáo dục con, có cần thiết phải thắp nến lung linh như vậy không? Không khí nơi này là sao chứ?

“Mang đồ ăn ra đi!” sau khi ngồi xuống, Tề Kiếm Vân phân phó quản lý, dáng vẻ rất tự nhiên.

Từng món ăn được đưa lên bàn, La Vũ Tịnh cũng đã một thời gian chưa ăn tới những món ăn cao cấp này. Thời gian bắt đầu sống độc lập, cô bắt đầu học vào bếp, phát hiện nấu nướng cũng là một thú vui, thậm chí cảm giác được có chút thành công.

Đối với mấy hưởng thụ này, cô cũng không có lưu luyến gì nhiều, nếu như sang trọng xa xỉ chỉ từng ngày buồn chán trôi qua, còn không bằng cuộc sống bình thường mà sống thực sự.

“Ăn nhiều một chút, cô gầy đi nhiều” anh nhìn cô ăn không nhiều lắm, thế là tại sao? Anh không muốn cô tiếp tục gầy đi.

Anh ta đang quan tâm đến cô sao? Cô bỗng sửng sốt, ngược lại buông dao nĩa xuống, không biết phản ứng thế nào.

“Không ăn no như thế nào lấy sức để bàn chuyện con cái?” (Hic anh ta đang âm mưu để lát bàn chuyện …**)

Anh ta nói cũng có lý, ngoài việc ăn cơm ở ngoài ra, chuyện mà bọn họ có thể nói cũng chỉ có thể là chuyện xung quanh vấn đề con cái, cô thật sự vui sướng vì anh có thể nghe ý kiến của cô, đấy giống như là núi băng tuyết tan, thế giới hòa bình, thần yêu người phàm.

Từ lúc hai người quen biết nhau tới nay, hình như đây là lần đầu tiên bọn họ hẹn hò? Đừng choáng váng, cô tự thấy buồn cười với ý nghĩ của chính mình, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, Tề Kiếm Vân có thể dễ dàng thay đổi, thì anh ta còn là Tề Kiếm Vân sao?

Chỉ là không khí như thế này thật bình thản, thậm chí còn thấy ấm áp, cô nhịn không được rơi vào mộng mơ con gái, có lẽ sẽ có một ngày như vậy… sẽ có một ngày anh như vậy để ý một chút đến cô.

“Ăn no rồi?”

“Vâng” La Vũ Tịnh gật đầu, Tề Kiếm Vân gọi quản lý hỏi mấy câu, xác định yêu cầu bây giờ có thể làm được. Tuy là nhất thời nổi lòng tham, nhưng anh là chủ khách sạn này, muốn thế nào đều được cả.

Đối với bữa ăn hai giờ này, anh càng lúc càng đứng ngồi không yên, tuy ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, thật ra anh đã muốn sắp nổ tung. Anh có cố thế nào đối với chính mình phủ nhận cũng vô dụng, sự thật chứng minh anh đối với cô có mãnh liệt khát vọng, mặc kệ cô có thủ đoạn bao nhiêu cũng không quan trọng, hoạc là cô đã muốn không cần anh, tóm lại anh muốn cô, ý nghĩ chỉ mong mau chóng hòa tan.