Chúng ta ly hôn đi – chương 7.4

(4)

“Xem đi, dục tốc bất đạt*, chuyện yêu đương cũng giống như khiêu vũ, ta tiến lên một bước đối phương lùi lại một bước, đối phương tiến lên một bước ta lùi lại từng bước, tìm ra nhịp của hai người thì cả hai sẽ là một cặp khiêu vũ hoàn hảo”

Cha phất cờ làm cho Tề Kiếm Vân rơi vào trầm tư, quả thật là anh cố chấp sao, rất nóng vội sao? Anh càng muốn giữ chặt, cô càng muốn chạy trốn? Nên làm thế nào để cô cam tâm tình nguyện, chủ động đón nhận ôm ấp của anh? Anh phát hiện ra đây là một môn học rất khó, anh biết đây chính là giới hạn của anh.

Cha còn có nói “yêu”, ý này nghĩa là sao? Có thể ăn, có thể sử dụng, có thể kiếm tiền? Anh với chuyện này không có khái niệm nào cả, nhưng anh xác định, anh đối với La Vũ Tịnh không chỉ là dục vọng, nếu không sẽ không lúc nhìn thấy đôi mắt tràn ngập sương mù và nước mắt, sẽ không đau lòng giống như bị người khác chém hơn mười nhát dao.

Trước khi kết hôn, anh bởi vì điều kiện suất chúng, có rất nhiều phụ nữ chủ động theo đuổi tiếp cận anh, làm cho anh ôm trò chơi tình ái, kế hoạch đến năm ba mươi tuổi sẽ tìm cô gái ngoan để kết hôn, ý tưởng này thực tế cũng thật là ích kỷ.

Năm đó anh hai mươi ba tuổi kiêu ngạo và tự phụ, nghĩ rằng ai cũng không thể thu phục được mình, không ngờ người tính không bằng trời tính, bị một cô gái có vẻ bề ngoài hiền lành làm hại, vẫn là dùng phương thức mang thai cũ, anh giận mình muốn chết, cũng hận đối phương thấu xương, chính là lạnh lùng đến bảy năm.

Bảy năm, ân oán cũng nên kết thúc rồi, anh không thể không thừa nhận với chính mình, anh đã làm được rồi, cô cũng không phải là đại gian ác gì, tội gì phải nhẫn nhịn rất nhiều ngược đãi của anh?

Sau khi ly hôn anh mới dần dần tỉnh ngộ, chính mình thật ra một chút chán ghét cô cũng không có, ngược lại là chính anh cưỡng bức bản thân mình không cho thích cô, bởi vì hứa hẹn với chính mình lúc trước, hành động theo cảm tính, không chịu yêu thương cô.

Chuyện bây giờ, anh nên làm thế nào để đưa cô trở về? Nó đã trở thành vấn đề đâu đầu nhất của anh.

Có lẽ anh nên bắt đầu thành thực với chính mình, thành thực đối mặt sự thật… anh đã vì cô mà tâm động thật sâu là chuyện thật…

Đương nhiên lúc ăn cơm trưa, Diệp Đình Linh không biết rõ cho nên nhìn chồng mình, sao có vẻ mặt thần thần bí bí? Lại quay sang nhìn con một cái, như thế nào lại có dáng vẻ hốt hoảng?

Có điều bà cũng không lập tức truy vấn, về sau chồng bà tự nhiên sẽ nói cho bà biết, dám có can đảm không nói cho bà biết xem.

“Kiếm Vân, cuối tuần này mẹ muốn đưa Khắc Hiên đi chơi, thằng bé ngày đấy chắc là không cần học chứ?” Diệp Đình Linh dường như không có việc gì hỏi.

Tề Kiếm Vân không yên lòng lấy thì quấy bát canh, nghe tiếng mẹ hỏi đến lần thứ hai mới hoàn hồn đáp:”Khắc Hiên ngày cuối tuần không cần phải học, cuối thứ sáu mẹ có thể đón cháu”.

“Như thế nào? Thằng bé không phải có một đống khóa học?” Diệp Đình Linh sớm đã biết rằng cháu mình có lịch học đã được xắp sẵn, nên mới cố y s hỏi trước, để tránh không khỏi ảnh hưởng đến lịch học.

“Con đều cho bỏ rồi” Tề Kiếm Vân nhún nhún vai trả lời.

“Hả, vậy cháu chúng ta bây giờ có hai ngày nghỉ cuối tuần?” Tề Triển Thần cũng có chút ngạc nhiên, con mình rốt cục cũng mở trói cho cháu, rất thần kỳ.

“Vũ Tịnh nói, cô ấy cho rằng Khắc Hiên học nhiều môn quá” việc nhỏ này không đáng kể chút nào, anh đều có thể nghe theo cô, nhưng vì sao chính cô lại không chịu ngoan ngoãn gả cho anh?

“Vũ Tịnh?” nghe được tên con dâu, Diệp Đình Linh không khỏi trợn to mắt, như thế nào mà con dâu mới ly hôn còn lui tới? Con mình thậm chí lại bắt đầu nghe theo lời nói của con dâu?

Bà cùng chồng trao đổi một cái ánh mắt, nghi vấn đã được giải đáp, hiển nhiên là con có ý muốn vãn hồi, thật đúng là ngạc nhiên mà.

Diệp Đình Linh giả vờ dường như không có chuyện gì, thản nhiên nói ra một đề nghị:”mẹ đây nghĩ, hai vợ chồng cùng nhau đua Khắc Hiên đi chơi đi! Con không phải có cả đống biệt thự ở gần biển sao không dẫn bọn họ đo chơi một chút.”

“Nói cũng thật là, con đã quên mất là có thể làm như thế, thật ngốc quá!” Tề Kiếm Vân tự gõ lên đầu mình, anh kết hôn đã nhiều năm, nhưng chưa bao giờ mang vợ con đi du lịch, cuối tuần này sẽ có hiệu quả, anh nghĩ.

Không tự chủ được, anh bắt đầu ảo tưởng hình ảnh cùng La Vũ Tịnh thức trắng đêm tâm sự, bọn họ có thể tán gẫu thật nhiều thật nhiều chuyện, nhưng vì sao là không phải thức trắng đêm hoan ái? Khát vọng của anh đối với cô không chỉ là khát vọng thân thể, mà còn có cả khát vọng tâm hồn sao?

Không biết nói cái gì mới làm cô vui vẻ, anh phát hiện chính mình không biết mở miệng nói gì, trên thực tế, biểu đạt tình cảm đối với anh có vẻ hoàn toàn xa lạ.

Nhìn con cười ngây ngô trong chốc lát, rồi chốc lát lại thở dài, trăm phần trăm là dáng vẻ của một người đàn ông đang yêu, Diệp Đình Linh cùng Tề Triển Thần trong lòng kinh ngạc, nhưng chưa phát biểu bình luận gì , tiếp tục nhấm nháp thức ăn. Chính là ở dưới bàn, bọn họ đá chân với nhau mấy lần, có một loại tình cảm vui sướng không nói nên lời.

Khả năng tổ chức hôn lễ lần hai là cực cao, bọn họ có thể bắt đầu chuẩn bị, nói không chừng còn có thể có đứa cháu thứ hai được sinh ra, nghĩ đến những hình ảnh tốt đẹp ấy, trong mắt hai vợ chồng đều ánh lên tia vui mừng.

Advertisements

Chúng ta ly hôn đi – chương 7.1

Chương 7.

Sáng sớm, vào văn phòng, Tề Kiếm Vân giao cho trợ lý mấy nhiệm vụ, sau khi nghe xong người trợ lý luôn luôn làm hết phận sự không khỏi âm thầm giật mình: Chủ tịch đột nhiên lại muốn đưa hoa tặng phụ nữ, hơn nữa còn là tặng cho phu nhân tiền nhiệm?

Kinh ngạc của kinh ngạc, trợ lý luôn luôn làm hết phận sự vẫn y lệnh mà làm việc, chấp hành nhiệm vụ công siêu cấp mà chủ tịch giao.

Một giờ sau, một người đưa hoa ôm một bó hóa hồng cực lới đi vào công ty thiết kế Sơn Hải, mùi hương cùng vẻ đẹp của những bông hoa kia lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Trong đó bao gồm La Vũ Tịnh, công ty chỉ có ba nhân viên nữ, mà hai người kia thì đã kết hôn, chỉ có La Vũ Tịnh hiện tại tính là “độc thân”, bởi vậy mọi ánh mắt hoài nghi phút chốc đều rơi xuống trên người cô.

Thật ra thì cũng không cần phải hoài nghi, người đưa hoa đã rất nhanh liền mở miệng nói: “Xin hỏi tiểu thư La Vũ Tịnh ạ? Làm ơn ký vào giấy nhận giúp”.

Mọi người đang chăm chú nhìn mình, La Vũ Tịnh sợ hãi đi lên ký tên, nhân viên đưa hoa lộ ra nét tươi cười, gật đầu rồi rời đi.

Trong nội tâm La Vũ Tịnh đều biết, đây là Tề Kiếm Vân bắt đầu theo đuổi cô, nhưng mà có cần thiết phải làm cho một trận lớn thế này sao? Tuy rằng cô có tâm lý hư vinh của phụ nữ, nhưng mà làm thế này cũng thu hút ánh mắt để ý của mọi người quá đi?

“Thật là hâm mộ ~~” hai người nữ đồng nghiệp vây lại bên cạnh, nếu là phụ nữ thì đều yêu thích hoa, tuy rằng các cô cố ý xa lánh La Vũ Tịnh, nhưng nhìn đến hoa liền không nhịn được mà tiến lên thưởng thức.

“Nếu không chê ít, các chị lấy một ít để cắm trên bàn đi!” La Vũ Tịnh làm người thuận nước đong thuyền, nếu không nhiều hoa như vậy cô cũng không biết nên để chỗ nào đây?

Lo lắng của cô lại tăng lên gấp bội, đương nhiên cửa hàng hoa đưa hoa đến đây ba lượt, buổi sáng, giữ trưa cùng lúc trạng vạng, là ba bó hoa tươi phân biệt, có hoa hồng, hoa bách hợp, lan Tử La, mùi hương tràn ngập toàn bộ văn phòng.

Từng người đồng nghiệp đều cười với cô đầy ái muội, không cần phải nhiều lời, mọi người đều có thể hiểu ra được, La Vũ Tịnh là có người theo đuổi, hơn nữa là là một đại tình thánh!

Về phần những lời đồn đãi về cô với Diêu quản lý, hiện tại đã bị bỏ ra phía sau, đề tài mới nhất là người hâm mộ thần bí, mới mẻ hơn nhiều.

La Vũ Tịnh dùng hết sức lực để duy trì bình tĩnh, không cho người nào nhìn ra cô có nội tâm phức tạp, tuy nói có chút mất hứng, thật ra là vẫn có phần vui sướng, dù sao quen biết Tề Kiếm Vân mười năm nay, đây là lần đầu tiên anh tặng hoa cô, điều này khó có được!

Sau khi tan tầm, mọi người đều về hết, Diêu Tư Bắc mới đến trước bàn La Vũ Tịnh, nhìn ba bó hoa tươi có giá trị xa xỉ, nội tâm không biết vì sao ê ẩm đau khổ.

“Xem ra có người đang nhiệt tình theo đuổi cô.”

“Thật ra… anh ấy… anh ấy là chồng trước của tôi” La Vũ Tịnh không nghĩ dấu diếm quản lý, anh là người banj duy nhất của cô trong công ty.

Diêu Tư Bắc lập tức “A” một tiếng, tỏ vẻ hiểu biết “chồng trước của cô nhất định hối hận vì đã cùng cô ly hôn, muốn toàn lực vãn hồi, có phải vậy không?”

“Có thể là…” nhưng cô không nghĩ tới Tề Kiếm Vân lại khoa trương đến như thế, anh người mà luôn có tác phong bình tĩnh là người  nào vậy?

Sắc mặt của Diêu Tư  Bắc rất phức tạp, anh không vui, lại không có tư cách không vui “cô sẽ quay đầu lại sao?”

“Tôi cũng không biết” cô đối với bản thân mình không có tin tưởng, xếp hợp lý Tề Kiếm Vân lại càng không tin tưởng, việc theo đuổi này có thể liên tục được bao lâu? Chỉ sợ anh không có nhiều kiên nhẫn như vậy, không được vài ngày không khéo lại trở mặt.

“Mặc kệ như thế nào, hy vọng chính cô được vui vẻ ” anh cố gắng áp chế những ích kỷ trong đầu, chân thành chúc phúc.

“Cảm ơn quản lý.”

“Trừ bỏ thân phận quản lý, tôi cũng là một người bạn quan tâm cô. Nếu cô cùng anh ta có vấn đề gì, có thể tùy lúc mà tìm tôi, tôi nhất định hết sức giúp đỡ!” anh vỗ ngực, hoan nghênh cô tùy lúc cô đến dựa vào.

“Vâng…” cô có ngu ngốc cũng có thể cảm giác được, sự quan tâm này đã vượt quá sự quan tâm của cấp trên đối với nhân viên, trong đầu cô lướt nhanh ý nghĩ về việc phải làm gì bây giờ, rồi sau đó mỉm cười nói: “Quản lý, thế còn anh thì sao? Có đối tượng nào tốt hay chưa vậy?”

“Tôi?” Diêu Tư Bắc xoa xoa cái gáy, tự giễu nói: “Tôi bận quá, căn bản không có thời gian tìm bạn gái, huống hồ hoàn cảnh công tác đều là đàn ông chiếm đa số, muốn tìm hiểu cũng không có cách nào”

Cô nhắc nhở anh nói: “Anh đã quên Hủy Bảo Hân làm việc ở đài truyền hình sao? Cô ấy là người quen biết rộng, quen rất nhiều cô gái độc thân, có thể nhờ cô ấy giới thiệu.”

Vẻ mặt của anh cứng ngắc mất vài giây, nói không nên lời trong lòng không biết vì sao tê tái, nhưng nụ cười tươi sang sảng nhanh chóng phục hồi “được, chờ lúc nào tôi rảnh đi!”

Có thứ gì đó vừa được lên men, cứ như vậy mà bị trìm xuống, nhưng không hoàn toàn biến mất, vẫn chờ đợi thời cô phát huy tác dụng…

 

Chúng ta ly hôn đi – chương 6.5 update

(5)

“Đừng có gọi là tên này tên nọ, anh ấy là một người sếp rất thân thiết, em thực sự cảm ơn anh ấy” cô ở công ty đã chịu đủ ánh mắt dòm ngó của đồng nghiệp, bây giờ còn phải chịu sự nghi ngờ của chồng trước, cô muốn nhịn cũng không nhịn được nữa.

“Bắt đầu từ ngày mai không cần đi làm, lập tức từ chức cho anh!” anh không thể mặc kệ mà ngồi xem được, nếu anh không tóm lại được người phụ nữ của anh, thậm chí là bị người đàn ông khác cướp đi, anh tuyệt đối không cho phép điều đó.

“Anh cũng không phải là gì của em, xin đừng quết định giúp em, cảm ơn anh hợp tác” cô lười cãi vã cùng anh, nếu lớn tiếng cô chẳng phải là giống anh sao, nhưng nếu so với bình tĩnh mà cô vừa học xong, làm vẻ mặt khinh thường quay đi là được rồi.

“Em đã thay đổi” anh nhìn chằm chằm vào cô, chỉ cảm thấy không thể tưởng tượng, cô có thể trấn định như thế, người nói chuyện luôn nhút nhát như con thỏ nhỏ rút cuộc là ai vậy?

“Bất kể là ai rồi cũng sẽ thay đổi, chỉ có anh là sẽ không thay đổi” người đàn ông này giống như một tảng đá lớn, cứng rắn đến vạn năm không thay đổi.

“Vì sao anh phải thay đổi? Anh rất tốt mà” từ lúc có ý thức cho đến giờ, anh khảng định mình ở khắp nơi, sự nghiệp học hành, công tác đều rực rỡ, ngay cả chuyện tình cảm cũng thuận buồn xuôi gió, đương nhiên La Vũ Tịnh là một ngoại lệ, gây nhiễu loạn sinh con cho anh. Nói tóm lại anh vĩ đại kiệt xuất như vậy, đâu cần thay đổi?

Anh được lắm! Cô mở miệng ra nói chuyện cũng không muốn, lè lưỡi với anh, thái độ rõ ràng bất mãn.

Anh ngẩn ra, lập tức cười to, người phụ nữ này biến đổi cũng thật nhiều, tự nhiên lại dám nhăn mặt với anh, có phải hay không có vẻ trông rất đáng yêu?

Cô cũng không hiểu cái này thì có gì buồn cười, tóm lại là mau nói rõ ràng mọi chuyện là được “Lần trước anh nói, muốn tái hôn với em…”,

Cô chưa kịp nói hết câu, anh đã giúp cô đưa ra kết luận, cái này đơn giản, anh làm việc rất hiệu suất “Em đã nghĩ thông suốt? Anh bây giờ sẽ gọi điện cho ba mẹ, ngày mai chúng ta cả nhà ăn cùng nhau ăn bữa cơm, sau đó thuận tiện nói với họ chuyện này”.

“Em không phải là có ý này!” Cô vội vàng ngăn lại động tác của anh, người đàn ông này lúc nào cũng tự cho mình là đúng, luôn tự đưa ra kết luận, cô thật không hiểu mình đã làm ra cái chuyện tốt gì lại có thể yêu anh.

Nhìn cô giữ tay anh lại, anh ngước mi hỏi “Nếu không thì em có ý gì?”.

“Ý của em là…” La Vũ Tịnh cúi đầu, nhìn đôi tay anh, cô bỗng nhiên nhớ lại cô gái ôm ấp tình cảm năm xưa, xấu hổ nói “Nếu… nếu anh thực sự muốn kết hôn với em, trước tiên hãy nghĩ hết cách theo đuổi em đã, chờ em thực sự tiếp nhận rồi, anh còn phải cầu hôn với em…”

“A?” lúc này đổi lại anh kinh ngạc ngàn lần, không nói nên lời.

Nhìn biểu hiện khó có thể tin của anh, hay là anh cho tới bây giờ cũng không nghĩ đến việc theo đuổi cô? Điều này đối với anh thật khó khăn, rất khổ sở sao? Là Phụ nữ thì đều có tự tôn, lại có hư vinh tâm, cô cũng muốn nếm thử niềm vui được theo đuổi.

“Nếu như anh nói không muốn, em sẽ không kết hôn” cô cũng có sự kiên trì của mình, không phải anh có tài năng ra điều kiện, nói này nói nọ, bằng đó mà muốn cùng cô tái hôn, sợ là đợi đến một trăm năm nữa đi.

Bên trong xe là một trận trầm lặng, Tề Kiếm Vân đem xe dừng ở bãi đỗ xe, mới xay đầu sang phía cô hỏi: “La Vũ Tịnh, em có phải hay không uống nhầm thuốc?”.

“Em không có! Dù sao chính anh chọn đi, không thì đành gạt bỏ” trong cô đã quyết tâm, chỉ có một cách đấy thôi, Bảo Hủy Hân nói rất đúng, con người phải biết tự yêu bản thân mình rồi mới có người khác yêu mình, thế nào cũng phải dạy dỗ cho người đàn ông này một chút.

Xuất hiện trước mắt là “Khách sạn Kình Vũ”, anh muốn đưa cô đi ăn cơm, thuê phòng? Người này Xem cô như là đồ vật! Một lần học là một lần khôn, cô không thể mặc anh ta muốn lấy thì lấy, anh ta mơ tưởng thật là nhanh.

“Là ai đem em phá hỏng vậy?” tự nhiên cô lại có loại chủ ý này, anh không tin tưởng đây là ý tưởng của cô.

“Em chính xác là đang nói chuyện của chính mình, em mới có thể đề nghị, xin anh hãy tôn trọng ý nghĩ của em.”

“Em không sợ anh lấy con ra uy hiếp em?”

Lại thế nữa! Cô ghét nhất là bị anh ép thế này, dựa vào cái gì mà chỉ có anh mới có thể làm chủ, cô chỉ có thể làm người không có âm thanh bóng dáng sao? Không, cô không bao giờ muốn chịu đựng nữa, cô là một con người nên có nhân quyền!

La Vũ Tịnh trừng mắt nhìn anh, cái nhìn lạnh đến cực điểm “Anh nếu muốn làm như mình nói thì làm đi! Anh sẽ chỉ làm Khắc Hiên Hận anh, làm cho em oán anh, nếu đây là điều anh muốn, anh liền nhận được kết quả.

==============================================

Anh lại có thêm một chút ngạc nhiên, bàn tay to vươn tới mơn trớn đôi môi đỏ mọng của cô “Cái miệng nhỏ nhắn thật lợi hại, anh trước kia như thế nào lại không biết, em lại có thể ăn nói chưa ngoa?”

“Đừng chạm vào em!”

Cô đẩy tay anh, xoay người muốn mở của xe muốn bước xuống, nhưng đúng lúc đó anh cầm lấy tay cô, hít sâu vào mấy hơi, cực vì không muốn đáp ứng “được, anh sẽ làm theo quy củ của em, nhưng em phải cho anh một chút bồi thường.”

Đáng giận, vì sao anh lại đáp ứng cái loại truyện ngu xuẩn này? Trước tới giờ chỉ có phụ nữ yêu đương nhung nhớ anh, anh muốn cái gì sẽ có cái đó, hiện tại tự dưng lại bảo anh đi theo đuổi vợ trước, chẳng phải buồn cười đến cực điểm? Nhưng nhìn dáng vẻ kiên quyết của cô, nhếch môi, anh lại mềm lòng, thôi làm cho cô một lần cũng không sao, ai dạy anh bây giờ lại khát vọng cô như thế?

“Anh muốn theo đuổi em, còn muốn em bồi thường anh?” Cô phát hiện ra lời nói của mình như đàn gảy tai trâu, người đàn ông này cân não giống như tảng đá, rất không ngoan, cùng anh đàm phán đúng là uổng phí sức lực.

“Em rõ ràng chính là của anh, nhìn được mà không gặp được, điều này đối với anh thật không công bằng” anh đã hơn ba tháng nay đều không ngủ ngon, không có “âm dương điều hòa” cuộc sống, làm thể nào để tập trung làm việc?

“Anh không thể nói lý!” đùng đùng, anh dựa gần như vậy là muốn làm cái gì? Trong bãi đỗ xe còn có người đi lại, anh ta không phải là muốn…

“Trước cho anh một cái hôn, anh khát chết đi được!” ba ngày trước anh mới ăn no, hiện tại anh đang đói bụng lắm rồi.

“Không được…” cô nói còn chưa dứt câu, đôi môi đã bị anh che lại, phát ra những âm thanh như là rên rỉ, tay đẩy anh ra cũng vô ích, không bao lâu sau lại mềm nhũn hòa tan.

Đáng sợ, anh chưa bao giờ hôn cô ở một nơi khác ngoài phòng ngủ như vậy, giờ phút này ở bãi đỗ xe coi như là nơi công cộng, con mắt mọi người vẫn có thể nhìn thấy được nha.

Độ nóng trong xe ngày càng tăng cao, Tề Kiếm Vân cũng không để ý mình bị người khác nhìn thấy thì như thế nào, điều trước mắt là quan trọng nhất, anh thích lướt qua mấy món khai vị buổi sáng, nều không để ăn đến toàn cơm sẽ rất khó chịu.

Sau nụ hôn nồng nhiệt, anh nhìn lớp sương mỏng trong mắt cô, đôi má ửng hồng, thiếu chút nữa muốn cưỡng bức cô, không kiên nhẫn hổi: “Theo đuổi em phải bao lâu mới được? Anh đã đặt trước phòng, theo anh đi lên trước đã, anh ngày mai sẽ bắt đầu theo đuổi em”.

“Anh… anh đừng nghĩ mơ!”

Đêm đó Tề Kiếm Vân lại là người cô đơn từ từ vượt qua đêm dài, nằm ở trên giường vợ trước lăn qua lộn lại, xem ra vì anh vì anh đang mạnh mẽ suy nghĩ, vẫn là đem ra một chút công phu đem người phụ nữ của anh trở về đi.

Hết chương 6.

Chúng ta ly hôn đi – chương 6.4

(4)

 

“Vẫn là dùng kiểu nói ra lệnh, giống như tái hôn là việc nhỏ vậy”

“Quả nhiên là bản tính không thể thay đổi, làm tớ còn nghĩ…”  hai con ngươi Bảo Hủy Hân đảo qua đảo lại, bỗng nhiên nghĩ đến một điều “nếu anh ta muốn kết hôn, không thể dễ dàng như vậy được, bảo anh ta một lần nữa theo đuổi cậu!”

“Bảo anh ấy theo đuổi tớ?” La Vũ Tịnh có  nằm mơ cũng không nghĩ đến tình huống này, Tề Kiếm Vân là một người đàn ông cao ngạo như thế, sao có khả năng đi theo đuổi phụ nữ, huống hồ người đấy là vợ trước.

“Đúng vậy, cái gì dễ dàng có được sẽ không biết quý trọng, bản tính của con người chính là như thế, đặc biệt là đàn ông, cậu trước tiên phải biết coi trọng bản thân, anh ta có thế mới biết nên quí trọng cậu như thế nào” Bảo Hủy Hân không phải khuyên bạn nên nên chấm dứt hay nên hợp lại, chỉ cần bạn tốt có thể vui vẻ, cho dù đã ăn xong cũng không có sao, nhưng điều kiện kiên quyết là người đàn ông đó nhất định phải thực sự yêu cô.

“Trước khi kết hôn có người thích tớ, nhưng anh ấy chưa từng theo đuổi tớ” thời trung học cô học trường nữ sinh, nhưng La Vũ Tịnh tính có khí chất ôn nhu điềm tĩnh, vẫn hấp dẫn không ít chàng trai ở bên ngoài.

“Vậy thì sao! Nếu quan trọng thì hoàn toàn có thể làm, nếu anh ta muốn cậu trở lại bên cạnh, thì phải xuất hết chiêu thức của bản thân ra!”

“Anh ấy sẽ chấp nhận yêu cầu này sao? Tớ cảm thấy thật là khó…”

“Có cái gì khó?” Bảo Hủy Hân có thể nói là chỉ tiếc là rèn sắt không thành thép, hoàng đế không vội cấp thái giám chết bầm “cậu phải mạnh mẽ lên, nếu không vẫn sẽ bị anh ta áp bức, cậy cả đời này đừng nghĩ thay đổi!”

“Đúng rồi, tớ có cắn anh ấy một cái!” La Vũ Tịnh nghĩ đến chuyện đó, chính mình cũng thấy buồn cười.

“Cắn anh ta? Ha ha ~~” Bảo Hủy Hân sửng sốt, ngửa đầu cười to “Cậu thực sự, có một chút khí phách, tiếp tục”.

Hai người phụ nữ ngồi nói chuyện với nhau say sưa, còn gọi bánh ngọt để chúc mừng trước, cho tới tận lúc ông xã của Bảo Hủy Hân đến đón cô, cả hai mới chào tam biệt nhau.

Nhìn bóng dáng vợ chồng bọn họ hai người tay trong tay, trong đáy lòng La Vũ Tịnh thầm hâm mộ, cái cảm giác thân mật này là điều cô hướng tới, không biết đến ngày nào đó mới có khả năng xảy ra giữa cô và chồng cũ? Phải đợi anh thông suốt, có lẽ là một điểm đích thần kỳ.

Ba ngày sau, Tề Kiếm Vân cho lái xe nghỉ ngơi, tự mình lái xe đưa đón người phụ nữ của mình tan tầm, anh thầm nghĩ muốn cùng một chỗ với cô.

Kỳ thật qua ba ngày này, anh ngày nào cũng đều muốn nhìn thấy cô, nhưng mà cô lại lấy cớ “ăn com cùng bạn”, “đến trường để học” lý do không thể không cự tuyệt anh.

Người phụ nữ này ăn phải gan hùm gan báo gì đây? Buổi tối hôm đó cô ở trong lòng anh cầu xin tha thứ, mảnh mai như một đóa hoa bách hợp nhỏ, anh nghĩ đến hình ảnh đó máu trong cơ thể như sôi trào, ai ngờ hiện tại cô lạnh như băng, một con người dáng vẻ như xa cách nghìn dặm, quả nhiêm là một người phụ nữ không thể nhìn rõ.

Lúc trước chính là anh bị vẻ ngoài ngây thơ của cô lừa gạt, nghĩ đến cô ngoan ngoãn hiến thân về sau sẽ càng ngoan ngoãn uống thuốc, không nghĩ tới cô lại gây cho anh một tin vui động trời, gắt gao dùng hôn nhân cùng đứa con đua anh vào lao tù, đây là cái nhìn sai lầm đầu tiên của anh, dù sao sau khi kết hôn anh cũng không để cô lừa gạt nữa.

Ai mà biết được người tính không bằng trời tính, sau khi ly hôn anh lại nhớ đến cô, khát khao có cô, hay là anh chính là thiên vị người phụ nữ có tâm địa rắn riết? Từ mười năm trước cho đến mười năm sau, anh không biết gì về cô, chỉ cảm thấy cô mâu thuẫn lại phức tạp.

Nhưng mà mặc kệ có như thế nào, anh cũng phải mau chóng tóm cô quay về, nếu không chứng mất ngủ về đêm của anh sẽ thật là gian nan.

Xe mới chạy đến nơi cần đến. Tề Kiếm Vân lập tức phát hiện, người phụ nữ của anh cũng một người đàn ông đang nói chuyện ở cửa lớn, xem ra không khí rất vui vẻ, cười cười nói nói, một lúc lâu thì mới vẫy tay tạm biệt nhau.

La Vũ Tịnh không biết được màn vừa rồi đã bị chồng trước nhìn thấy, ngồi lên xe, cô phát hiện Tề Kiếm Vân vẻ mặt nghiêm trọng, như là vừa mới ăn vài tấn thuốc nổ, tùy thời có thể phát nổ.

“Tên kia là ai?” Tiếng nói của anh chui ra qua hai kẽ răng.

“Tên kia?” Cô nghĩ hoạc nhìn theo hướng mà anh chỉ mới giật mình nói “Anh ấy là sếp của em, Diêu quản lý”.

“Hắn ta muốn theo đuổi em có phải không?” dựa vào trực giác của người đàn ông, Tề Kiếm Vân xác nhận là có vấn đề.

La Vũ Tịnh ngạc nhiên một chút, không hiểu anh sao lại đột nhiên nảy ra ý nhĩ này? “làm gì có chuyện đó, anh đừng có nói bậy”.

“Chỉ có mắt mù mới không nhìn ra được, vẻ mặt của hắn ta nhìn em thèm nhỏ dãi.”

“Cái gì mà thèm nhỏ dãi?” cô bị cách dùng từ của anh chọc giận “cho dù có chuyện như thế thì cũng không liên quan gì đến anh”.

“Chẳng lẽ tên kia quan trọng với em thế?” anh đem phản ứng của cô đọc theo một lý giải khác, bỗng nhiên có một khối tức giận bốc lên nghi ngút, hoàn toàn không nhớ là hai người đã ly hôn, trong nhận thức của anh, cô vĩnh viễn là người thuộc vể anh

 

Chúng ta ly hôn đi – chương 6.3

(3)

Chờ Tề Kiếm Vân hôn xong, buông lỏng sự kiềm chế đối với cô, phát hiện ra hai tròng mắt cô ẩm ướt đầy nước mắt, lập tức cảnh cáo “Không cho phép khóc, em nghe thấy không? Em dám rơi ra một giọt nước mắt, anh liền đem em nhốt ở căn phòng này ba ngày ba đêm, hơn nữa không cho phép mặc quần áo!” (Kinh dị quá anh ơi…)

“Anh…”

Nhìn cô bị anh dọa tới mức không nói nên lời, thật ra trong lòng anh đang nở nụ cười “Nước hết ấm rồi, em không lạnh sao? Lại đây, anh giúp em lau khô người”.

Vì sao? Sự tàn bạo và dịu dàng của anh lại xuất hiện cùng lúc? Làm cô vừa cảm thấy rét lạnh vừa cảm thấy ấm áp.

Chẳng lẽ cả đời  này cô nhất định phải bị anh ăn triệt để sao? Cô không muốn thừa nhận việc này là sự thật, nhưng lại trở nên yếu đuối trong đôi tay anh.

“Mặc áo sơ mi của anh vào trước, anh gọi phục vụ mang lên, vẫn là nên bảo thủ một chút, anh không nghĩ cho em ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt.” Sau khi anh gọi điện một lát, ngoài của liền có tiếng gõ cửa, đây đúng là sức mạnh của đồng tiền cùng quyền lực.

La Vũ Tịnh được bao bọc bởi chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, giống như một ngồi trên giường, trơ mắt nhìn chông cũ đang trọn quần áo cho cô.

Nếu là lúc trước, cô sẽ cảm động đến nước mắt rơi đầy mặt, Tề kiếm Vân lại có thể mua quần áo cho cô! Nhưng hôm nay cô chỉ cảm thấy bất đắc dĩ, cảm giác thê lương, cô nói chung là bất lực, không thoát khỏi vương quốc của anh.

Vừa mới hít thở được một chút không khí của tự do, bây giờ lại bị đôi tay anh kìm kẹp.

 

Giữa trưa, Tề Kiếm Vân lái xe đưa vợ trước đi vào công ty thiết kế Sơn Hải, nhìn cô mặc quần áo mới anh chọn đi vào cửa, rõ ràng là một bộ quần áo công sở bảo thủ màu xám, như thế nào mặc trên người cô lại có thể gợi cảm như vậy?

Ngoại trừ điểm đó làm anh không hài lòng, anh phát hiện mình không có thích cái từ “vợ trước”, dù sao vẫn là nên sớm một chút làm cho cô khôi phục thân phận “Tề phu nhân”, có như vậy mới dễ nghe.

Ba mươi  năm sống trên đời, anh muốn cái gì là có được cái đó, không biết cái gì gọi là không thể, trừ khi là anh không muốn có.

—————————————————

“Cậu nói cái gì? Anh ta lấy đứa nhỏ ra uy hiếp cậu? Đồ đầu heo!”

Giữa buổi đêm, âm thanh cao vút của Bảo Hủy Hân bay lượn giữa nhà ăn, gây chú ý cho không biết bao nhiêu khách ăn.

“Nhỏ giọng chút, mọi người đều đang nhìn chúng ta” La Vũ Tịnh da mặt mỏng, sợ nhất là những tình huống xấu hổ.

Bảo Hủy Hân ho khan vài tiếng, tầm mắt xẹt qua một lượt, ám chỉ mọi người không có gì hay ho, mọi người cũng thức thời đem sự chú ý của mình trở lại với thực đơn, cũng không cố vểnh tai nghe lén.

Bảo hủy Hân nắm giơ hai nắm đấm lên, hỏi bạn tốt: “Cậu sẽ không để cho hắn ta thực hiện được đấy chứ?”

“Không có biện pháp, anh ấy như vậy hung, lại bá đạo như vậy…” La Vũ Tịnh đối với bản thân mình cũng thật ảo não, vì sao Tề Kiếm Vân đối với cô vẫn có những ảnh hưởng mãnh liệt như vậy? Chỉ cần anh chau mày, giận dữ hét cô liền không có khả năng phản kháng.

Độc lập tự chủ sau khi ly hôn, chẳng lẽ chỉ là ảo giác của cô? Cô thật sự không thể làm một người phụ nữ hiện đại sao?

“Cậu thật sự là có thói quen bị ngược mới không thể phản kháng, nếu mà là tớ, lập tức đá anh ta bật rễ!” Bảo Hủy Hân nghe xong thiếu chút nữa hất đổ bàn, cô và chồng sống chung, tôn trọng giúp đỡ lẫn nhau, đều là người đương nhiên phải có nhân quyền, có thể dùng thủ đoạn uy hiếp vậy sao?

“Cậu nói đúng, tớ thật vô dụng…” La Vũ Tịnh cúi gằm mặt, giống như một bông hoa héo rũ, uổng phí bao nhiêu sự cổ vũ của Hủy Bảo Hân đối với cô, uổng phí cô lúc trước hạ quyết tâm, những điều  này thật không có ý nghĩa…

Nhìn dáng vẻ ủ rũ của người đối diện, Hủy Bảo Hân thấy chính mình nếu trực tiếp quá cứ trách móc sẽ làm cho người này càng uể oải, nên cô đổi phương thức mới.

“Tớ hơi phóng đại, thật ra thì cậu cũng đã tiến bộ rất nhiều, đừng hà khắc với chính mình quá”

“Cảm ơn” La Vũ Tịnh cười khổ một chút, hét lên hơi thở toàn mùi trà sữa “còn có, anh ấy nói muốn cùng tớ tái hôn, thật là kỳ quái…”

“Hả? Anh ta nói như thế nào?” Hủy Bảo  Hân trợn to đôi mắt, chẳng lẽ hai vợ chồng bất hòa có khả năng hợp lại? Cô biết La Vũ Tịnh từng yêu chồng trước, lại không biết người đàn ông kia có hiểu hay không biết quý trọng cô?

 

Chúng ta ly hôn đi – chương 6.2

(2)

 

“Tại sao trước kia anh lại không nghĩ đến việc bật đèn, hoạc là ở ban ngày mà có em nhỉ?” anh hỏi chính mình, thật sự không thể nghĩ ra nguyên nhân, tự dưng làm lãng phí thời gian nhiều năm như thế. Anh nên sớm tinh tế nhấm nháp cô, khám phá cô, đây mới là cái mà anh luôn lưu luyến.

Chỉ bằng cái nhìn chăm chú của anh, toàn thân cô run lên, còn bị anh nhìn thấy tất cả của cô. Sau đó anh buông hai cánh tay cô ra, để tay cô ôm phía sau mình, cúi đầu hôn cô thật sâu.

Tận mắt nhìn thấy thân thể cường tráng của anh, lại còn chạm tay lên khiến toàn thân cô phát run, còn cô lại bị anh nhìn thấy hết thảy, bây giờ trời đất có thay đổi cũng không thể miêu tả nổi cảm giác của cô, vì sao sau khi ly hôn mới có thể đạt được cao trào như thế? Cuộc sống có phải là rất trêu ngươi không?

Sau vài lần mấy mưa thất thường, Tề Kiếm Vân toàn thân trần trụi bước xuống giường, không nghĩ ngợi đến vấn đề che cơ thể chính mình lại, nhưng thật ra cô vừa thấy liền quay mặt, còn kéo chăn che đầu mình lại.

Đôi mày anh lập tức nhíu lại, không để ý thái độ che che lấp lấp của cô, chạm vào bả vai cô “anh muốn đi tắm rửa, em có muốn tắm luôn không?”

Anh chẳng lẽ đang mời cô? Không không không, cô nghĩ cũng không dám nghĩ, hai người không chỉ cùng khỏa thân, mà còn xem người kia tắm rửa, cái loại thân mật này thật đáng sợ.

Mắt cô  nhìn xuống dưới, nắm chặt ga trải giường “đợi lát nữa… em tự mình tắm là được rồi”.

“Em muốn chính mình tự tắm cũng không thành vấn đề, nhưng mà em phải giúp anh gội đầu, và chà xoát” cô càng ngượng ngùng, anh lại càng muốn trêu chọc cô.

“A?” cô vừa nghe xong, toàn thân cứng đờ.

“Nhanh lên! Người anh toàn là mồ hôi, rất dính rất khó chịu”

Nhìn tháy cô do dự, anh rất đơn giản ôm lấy cô, trực tiếp đi vào phòng tắm, bắt đầu một cuộc đại chiến.

Lúc nãy cùng anh hoan ái ở trong nắng sớm đã  là cực hạn lớn nhất của cô, bây giờ lại muốn khiêu chiến tắm uyên ương, có rất nhiều kích thích ùa đến, cô thật sự không chịu nổi, yếu đuối ở trong lòng anh, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.

“Như thế nào lại biến thành anh là người phục vụ em?” miệng của anh tuy là oán giận, nhưng hai tay anh cũng không có dấu hiệu ngừng di chuyển.

“Anh đủ chưa? Không cần lại chơi…” cô bị anh trêu đùa liên tục run run, ngay cả hô hấp cũng thật cảm thấy khó khăn.

“Em, người phụ nữ này thật không biết cảm ơn, anh cho tới bây giờ cũng chưa từng hầu hạ ai”.

Cùng anh tranh luận cũng chả tác dụng gì, cô chỉ chuyển sang đề tài khác “em phải đi làm, đã muộn rồi, hơn nữa… hơn nữa em không có quần áo để thay” Đêu qua anh vội vàng kịch liệt, quần áo của cô rất sớm đã thành vật hy sinh.

“Trong khách sạn có cửa hàng quần áo, anh gọi bọn họ mang lên cho mấy bộ” anh không coi đây là một vấn đề gì, cô dáng người như vậy mặc gì cũng sẽ đẹp, không mặc lại càng mê người, nhưng chỉ anh mới có thể chiêm ngưỡng.

“Em muốn mặc quần áo do chính mình mua” Cô không phải là vợ anh, lại càng không phải là tình nhân hay thú cưng, đương nhiên không thể nhận đồ của anh.

Tề Kiếm Vân sửng sốt một chút, người phụ nữ này thật sự là càng ngày càng không ngoan, nhưng mà rất kỳ quái, anh lại mê mẩn biểu tình quật cường của cô “Em là người phụ nữ của anh, anh mua cái gì em đều phải nhận, em dám cự tuyệt thử xem”.

“Chúng ta thực sự không nên như vậy mà đi xuống…” lúc trước cô đi khỏi Tề gia, đã chuẩn bị rất tốt tinh thần không quay đầu lại, thật vất vả sống ba tháng sau khi ly hôn, vậy những cố gắng kia tính để làm gì?

Anh lại hoàn toàn không hiểu tâm tình của cô, nhíu mày hỏi: “Trong đầy em rốt cuộc là suy nghĩ cái gì? Ngày mai chúng ta đi mua nhẫn, lại nói với cha mẹ một tiếng không phải được rồi sao? Tiệc cưới  bất cứ lúc nào cũng có thể tổ chức tại khách sạn này”.

“Mọi chuyện đâu có đơn giản như vậy”.

“Mọi chuyện chính là đơn giản như vậy, em lại theo anh kết hôn lần nữa, sau đó mọi ngày lại giống như trước kia” anh làm việc quan trọng nhất là hiệu suất, nếu xác định muốn cô, vậy trong thời gian ngắn nhất hoàn thành hết mọi thủ tục, đây không phải là một sự kiện đơn giản nhất sao?

“Em không cần!” Cô đập vào bờ vai anh, bay lên mấy giọt nước.

Lời kháng nghị của cô lập tức bị anh nuốt vào, lặp lại tuyên bố quyền sở hữu của mình, tiếng nói này, thân hình này đều là của anh.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chúng ta ly hôn đi – chương 5.6

(6)

Nghĩ đến việc đã ba tháng không ôm co trong tay, anh cũng không nghĩ gấp gáp gì, dù sao thì cũng bị bỏ đói lâu như vậy rồi, so với lập tức nuốt vào bụng không bằng tinh tế nhấm nháp.

“Đừng như vậy…” cô thật muốn té xỉu, trước kia anh sẽ không bao giờ như vậy, anh có thể làm chuyện này đối với cô…

Trước kia bọn họ đều là làm tình trong bóng tối, anh không phải người đàn ông triền miên, hay dịu dàng, sẽ không có nhiều thời gian âu yếm trước (Quá trình khởi động ý ah ^^), mà cô cũng chỉ là bị động thừa nhận, ngay cả một tiếng rên rỉ cũng không có, thế nào trong đêm nay tất cả đều thay đôi?

“Rốt cục cũng ngừng khóc?” Anh vẫn chú ý hai khóe mắt của cô, những giọt nước mắt rốt cuộc đã ngừng, tiếng lòng đang buộc chặt của anh cũng được thả lỏng, có thể làm càn mấy chuyện xấu đối với cô.

“Anh còn như vậy tôi vẫn muốn khóc!” cô lấy nước mắt uy hiếp anh, chỉ sợ anh làm mọi cách trêu đùa là cô mất đi lý trí.

“Như thế nào? Chịu không nổi sao? Em có thể khóc, nhưng tôi cũng sẽ không dừng” anh rốt cuộc kiềm chế không nổi, thẳng lưng giữ lấy cô.

Ông trời ~~ anh âm thầm thở dài một tiếng, rốt cuộc thì anh có thể nhớ lại cảm giác bên trong ấm áp này, đây là điều anh muốn, những ngày mất ngủ rút cuộc cũng được bồi thường, hôm nay anh đã có thể hoàn toàn thưởng thức, bỏ qua tất cả để đón nhận.

Toàn thân cứ việc nóng đến phát run, nhưng giống như trước kia, cô có thói quen cắn môi dưới không cho chính mình phát ra tiếng,

Anh không quen nhìn hành động này của cô, tội gì phải ngược đãi chính mình? Anh lấy ngón tai cái đẩy môi cô ra, giống như khiêu chiến nói: “Đừng im lặng như một con thỏ con, không phải em muốn cắn tôi sao? Hãy kêu lên giống như một con mèo hoang đi”.

“Anh đừng có mà nghĩ…A!” vừa mới mở miệng, cô không tự chủ được phát ra một tiếng rên rỉ, đều do anh bỗng nhiên dùng thêm sức lực, hại cô không thể chịu nổi.

Anh nở một nụ cười trầm thấp, đôi mắt đen mơ màng “Kêu thêm vài tiếng nữa, tôi phát hiện như vậy có ý tứ hơn”.

“Tôi không muốn!” cô quật cường lại định cắn môi, lại cắn được ngón tay của anh, làn da thô cứng rắn làm cho cô cắn cũng không được, bỏ ra cũng không thể, anh chính là cứ vậy mà cố ý trêu đùa đôi môi cô.

Không tiến cũng không lùi được, cô bị ép vào đường cùng, mỗi khi anh cố ý thả chậm hoạc tăng nhanh, khoái cảm ùa đến làm cô phát ra tiếng kêu nho nhỏ, âm thanh rất mềm mại, rất đáng yêu, ngay cả cô cũng không dám tin tưởng đó là âm thanh chính mình phát ra.

“Cho đến bây giờ tôi cũng không biết, em lại gợi cảm như vậy” anh vô cùng thỏa mãn, âm thanh của cô giống như xuân dược, làm cho máu trong người anh nhộn nhạo.

Hai tay bị cà vạt trói chặt, cô cũng không có biện pháp đẩy anh ra, chỉ có thể mắng “Anh đừng quá đáng như vậy, anh ra đi, ra đi…”

“Xin lỗi không thể nghe theo em được, ai bảo em đẹp như vậy?” Anh thầm mắng chính mình trước kia không biết thưởng thức, vì sao lại luôn ở trong bóng tối mà có cô? Bây giờ trong ánh sáng trong trẻo của căn phòng, anh mới có thể thấy rõ nét quến rũ của cô.

Đẹp? Cô nhất thời choáng váng, lần đầu tiên nghe anh nói cô đẹp, quả thật là không tin nổi, cô vẫn nghĩ rằng trong mắt anh, cô chỉ là một dáng vẻ không đáng chú ý, không thể nghĩ được anh đột nhiên nói cô đẹp.

“Em ngây ngốc gì vậy? Chuyên tâm chút đi!” Tay anh túm lấy mông cô dùng một chút lực, yêu cầu toàn bộ sự chú ý của cô, chuyện này không phải là anh độc diễn, cũng muốn cô cảm thấy thoải mái, nếu không thì có nghĩa lý gì?

“Tôi… anh…” trong đầu cô hoàn toàn mê muộ, toàn thân nóng lên, ngay cả muốn mắng anh cũng không thể mắng được, chỉ có thể trợn to đôi mắt.

Anh lo nghĩ, rốt cuộc quy tội đến chính mình “là tôi làm không tốt, mới làm cho em ngẩn người? Tôi đây sẽ cố gắng thêm một chút nữa”.

“Không… anh không cần…” cô chưa kịp nói cái gì, đã bịp anh điên cuồng giữ lấy, ngoài việc thở gấp ra không có lựa chọn nào khác.

Đêm đã khuya, nhưng người lại không thể bình tĩnh, La Vũ Tịnh ngã mình xuống giường lớn, đây không biết là lần thứ bao nhiêu rồi. Cô rút cục không còn sức để nói chuyện hoạc nhúc nhích, chỉ có thể làm cho hai mắt khép lại đi vào giấc ngủ.

Tề Kiếm vân giúp cô thả lỏng hai cánh tay, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, nhìn khuôn mặt đang ngủ say của cô, trầm tư một lúc lâu, rốt cuộc trầm thấp cất tiếng nói “Em là người phụ nữ của tôi, từ đầu cho đến cuối cùng, em đều là của tôi”.

Kết luận lúc trước kết hôn đã bị phủ định, anh nghĩ chỉ cần có cô một lần, sẽ nhận rõ là cô chẳng là gì, chỉ là thời gian lâu lắm rồi nên anh mới thế.

Những bây giờ anh đã nhận ra, chính mình trong hôn nhân trước đây khách nhau một trời một vực, tự biến mình thành kẻ cam chịu đàn ông “chế ước”, ngoài La Vũ Tịnh ra không thể nghĩ muốn nổi ai, thật là muốn phát bệnh, duy nhất chỉ có kế này, chỉ có thể đẹm cô ôm thật chặt, không để cho cô có thể đi bất cứ chỗ nào.

Hết chương 5.